“Hồng Môn Trân Khải, dạo này hào phóng thật, ngay cả khẩu súng đắt như thế này cũng nỡ chi.”
Cậu kéo súng lên đạn, đầu súng lười biếng chĩa vào một góc phòng, mắt áp sát vào ống ngắm.
“Muốn làm tốt việc, tất nhiên phải có công cụ sắc bén.”
Chỉ với việc dùng khẩu súng này tiễn một tên chính khách về chầu trời, cũng đủ để cả đám anh em Hồng Môn ăn sung mặc sướиɠ suốt một năm.
“Chưa từng nghe nói có bang chủ nào còn phải thân chinh đi làm thêm kiếm tiền.”
“Anh Quan, anh tưởng bang chủ ai cũng sống thảnh thơi như anh à? Đừng quên mấy khu đất vàng, mấy chỗ ngon lành đều bị Thanh bang các anh thâu tóm sạch sẽ. Cảnh sát, lưu manh cũng đều ăn kẹo ngọt của các anh. Hồng Môn bọn tôi bao nhiêu anh em chờ ăn từng bữa, tôi không đi làm thêm thì làm gì? Trừ chuyện chém lợn, lát nữa tôi còn phải đi nhảy cột ở quán bar thoát y nữa kia… Làm ơn đừng nghịch nữa, để tôi thay thuốc đàng hoàng đi, đừng làm chậm giờ của tôi, lỡ mà trễ, ông chủ bar khó chịu, lại bắt tôi làm cái này cái kia...”
“Không cần liều mạng.” - ánh mắt Quan Dung Duẫn vẫn dán chặt vào ống ngắm, đối với một tràng lải nhải của Tống Tuân Hoa, chỉ hờ hững thốt ra một câu.
Tống Tuân Hoa sững người, động tác trên tay cũng ngừng lại.
Khi cậu vẫn còn là thuộc hạ của Quan Dung Duẫn, câu này cậu chẳng biết đã nghe bao nhiêu lần.
Tính cách cậu và Quan Dung Duẫn khác nhau hoàn toàn - cậu không ngại mạo hiểm, càng là nhiệm vụ nguy hiểm, càng kí©h thí©ɧ, càng khiến cậu như thiêu thân lao vào.
Trong mắt cậu, chẳng có gì đáng sợ. Ngay cả cái chết, cũng chưa bao giờ làm cậu thấy run rẩy.
Ít nhất là vào cái thời tuổi trẻ đó - cái tuổi vô lo vô nghĩ, chỉ cần được nói chuyện với người mình thích thêm một chút, được gần gũi thêm một chút là đã vui đến mức muốn bay lên trời - cậu chẳng sợ gì hết.
Bảo vệ anh, giúp đỡ anh, vì anh mà chinh phạt giang sơn - những điều đó, bắt nguồn từ tình yêu sâu đậm, ngay cả phải đánh đổi bằng mạng sống cũng không tiếc.
Không cần liều mạng.
Mỗi lần cậu mang thương tích trở về, Quan Dung Duẫn đều nói câu đó.
Mỗi lần cậu dẫn anh em đi khiêu chiến địa bàn của người khác, anh cũng nói câu đó.
Mỗi lần cậu cầm dao liều mạng với kẻ địch, anh vẫn nói vậy.
Mỗi lần cậu đỡ đạn thay anh, Quan Dung Duẫn lại tiếp tục nói: “Không cần liều mạng.”
Nghe thì như lời trách móc lạnh nhạt, như một câu răn dạy khô khan, nhưng trong mắt Tống Tuân Hoa, đó lại là chút quan tâm hiếm hoi mà người đàn ông lạnh lùng kia dành cho cậu.
Chỉ là, nhiều năm sau, khi một lần nữa nghe lại câu ấy, lòng Tống Tuân Hoa bỗng nghẹn đắng.
Hóa ra, tất cả chỉ là cậu quá mức si tình.
Cẩn trọng giữ mình, biết tiến biết lùi - chẳng phải đó mới là triết lý sống của ông trùm Thanh bang hay sao? Một câu “đừng liều mạng”, tám phần mười là buột miệng nói ra, còn cậu lại ôm ấp như báu vật, đặt nó thật sâu trong tim, thậm chí từng nghĩ rằng… mình thật sự có được một chút thương yêu từ anh.
Nếu anh thực sự quý trọng mạng sống này của cậu, thì đã không bỏ rơi cậu như thế.