Trong thế giới tăm tối ấy, quyền lực được chia thành ba phần - ba bang phái lớn thay nhau khống chế giang hồ, hình thành thế chân vạc.
Thanh Bang là kẻ kỳ cựu, rễ cắm sâu khắp hang cùng ngõ hẻm, đan chằng chịt như cành lá của một gốc cổ thụ già nua mà vững chãi. Bọn họ lão luyện trong việc thao túng và thâm nhập, chen chân vào cả những nơi tưởng như trong sạch nhất - từ chính trị, pháp luật, y tế đến các tụ điểm ăn chơi, mại da^ʍ, cờ bạc. Nơi nào có ánh sáng, nơi đó có bóng họ. Nơi nào là vùng xám, nơi đó lại càng là đất sống của Thanh Bang. Người trong giới ai nấy cũng phải nể mặt ba phần.
So với gốc cây cổ thụ ấy, Hồng Môn lại là một thế lực non trẻ. Tuy tuổi đời không dài, nhưng lại sở hữu lượng lớn nhân lực trẻ tuổi và máu liều. Bọn họ chuyên bước những con đường hiểm ác nhất - buôn lậu ma túy, giao dịch vũ khí, đòi nợ bằng bạo lực…
Càng nguy hiểm, lợi nhuận càng béo bở.
Sự ngông cuồng không biết sợ trời đất, lối hành xử bất chấp hậu quả khiến Hồng Môn nhanh chóng trở thành thế lực không hề thua kém Thanh Bang - một cỗ máy tàn nhẫn mọc rễ trên đất giang hồ.
Thanh Bang chiếm bốn phần, Hồng Môn bốn phần, phần còn lại thuộc về Hoàng Long Bang -một bang phái theo khuôn phép, quy củ, không nổi trội cũng chẳng tụt hậu.Thế nhưng, giang hồ chẳng bao giờ bình yên lâu.
Cho đến một ngày, bang chủ Hoàng Long trong một lần đi chơi gái say khướt, lại bị người ta bắn chết trong nhà vệ sinh. Vụ án cho đến giờ vẫn chưa tìm ra hung thủ. Cái chết ấy chỉ xuất hiện vài dòng trong mục xã hội rồi nhanh chóng chìm vào quên lãng, chẳng mấy ai còn nhớ đến cái tên từng khiến mặt hồ tĩnh lặng gợn lên những đợt sóng ngầm.
Cái chết ấy như nhát dao xé toạc thế cân bằng vốn đã mong manh giữa ba thế lực. Hoàng Long Bang rơi vào khủng hoảng. Bang chủ khi còn tính tình đa nghi, việc lớn việc nhỏ đều muốn tự mình kiểm soát, độc đoán tới mức không ai trong bang đủ cả quyền lực lẫn năng lực để kế thừa vị trí. Mà con trai ông ta… mới chỉ là một đứa trẻ mười tuổi.
Hoàng Long Bang chẳng khác nào một miếng mồi ngon đang nằm giữa bàn tiệc, chờ hai con mãnh thú còn lại nhào đến cắn xé.
Thế cục bấy lâu tưởng như ổn định, giờ đã bắt đầu nổi sóng. Gió ngầm thổi mạnh, giang hồ cũng lặng lẽ chuyển mình.
Nói xong chuyện bang hội, giờ hãy nói đến người đứng đầu của bọn họ.
Bang chủ Thanh Bang - Quan Dung Duẫn sinh ra trong một gia tộc xã hội đen lâu đời. Ông bà là xã hội đen, cha mẹ là xã hội đen, họ hàng thân thích cũng không ai thoát khỏi vòng xoáy ấy. Từ khi còn bé, với anh mà nói, con đường duy nhất chính là “nối nghiệp gia đình”.
Ở tuổi hai mươi chín mà đã lãnh đạo cả một bang phái khổng lồ, có lẽ trong con mắt người thường là quá trẻ. Nhưng xét về thâm niên trong giới, anh hoàn toàn xứng đáng.
Khi những đứa trẻ cùng trang lứa còn chơi tàu hỏa và búp bê, anh đã cầm súng thật, đạn thật trong tay.
Tám tuổi, anh đã có thể phân biệt thành phần và màu sắc của đủ loại ma túy; mười tuổi - cũng chính là độ tuổi của con trai bang chủ Hoàng Long hiện giờ, anh đã nắm rõ toàn bộ quy tắc vận hành của sòng bạc, thành thạo mọi loại vũ khí từ dao đến súng. Hai mươi mốt tuổi, ngồi vào ghế Đường chủ đại đường lớn nhất của bang, kiểm soát phần lớn mạch máu kinh tế của Thanh Bang. Hai mươi lăm tuổi, anh loại trừ hết những kẻ công khai chống đối trong bang, ra tay với các bậc tiền bối từng đe dọa đến vị trí của mình, chính thức trở thành bang chủ.
Quan Dung Duẫn là kẻ sinh ra đã thuộc về thế giới ngầm, cũng là một trong những bang chủ có thế lực mạnh mẽ nhất trong lịch sử Thanh Bang.
Trong giới hắc đạo, không ai chưa từng nghe qua cái tên ấy - mà càng không có ai nghe đến tên ấy mà không thấy lạnh sống lưng.
Bang chủ Hồng Môn cũng là một người trẻ, nhưng khác với Quan Dung Duẫn - hắn không có nền tảng gia tộc, cũng không có bệ phóng vững vàng. Ấy vậy mà vẫn có thể đưa thế lực Hồng Môn trỗi dậy ngang hàng với Thanh Bang, điều đó đủ cho thấy, vị thủ lĩnh trẻ khởi nghiệp tay trắng này cũng không phải kẻ tầm thường.
Bang chủ Hồng Môn - Tống Tuân Hoa, thậm chí còn trẻ hơn Quan Dung Duẫn đến ba tuổi - chỉ mới hai mươi sáu. Ai từng gặp hắn đều không thể bỏ qua vẻ ngoài quá mức tuấn tú của hắn, nhưng những kẻ từng nếm trải sự tàn nhẫn lạnh lùng của hắn... suốt đời cũng không quên được. Chỉ tiếc là, số ấy đa phần đều đã nằm sâu dưới ba tấc đất.
Chọc vào bang chủ Hồng Môn - Tống Tuân Hoa, chẳng khác nào tự mình gọi cửa Diêm Vương. Dù có may mắn sống sót thì những ngày tháng sau đó cũng tuyệt đối chẳng dễ thở.
Ngoại trừ một người, đó là Quan Dung Duẫn.
Nhưng Tống Tuân Hoa tin chắc, chẳng qua là thời cơ chưa tới mà thôi.
Và lần này, thời cơ đó đã đến.