Chương 15

Tống Tuân Hoa xoay ngược dây lưng, dùng phần có khóa kim loại quất vào ngực, bụng, tay, chân anh... mỗi cái roi đều nặng hơn cái trước, dây lưng giáng xuống người Quan Dung Duẫn như quất thẳng vào trái tim cậu, càng quất càng đau, càng đau càng quất mạnh hơn.

Lấy cơn đau trên người anh, lấy nỗi đau trong tim mình, từng chút một xả hết những oan ức từng trải qua. Ban đầu chỉ là sưng tấy đỏ, sau đó từng vệt thâm tím đen xuất hiện trên làn da trắng muốt, khóa kim loại nặng nề tưởng chừng cùn nhưng lại dính chặt, quét mạnh đến nỗi cạo tróc một mảng da tổn thương, vết thương không còn lớp da bảo vệ dễ dàng chảy máu, thịt trong ngoài lòi ra.

Quan Dung Duẫn vẫn cúi đầu, môi khép chặt không phát ra âm thanh nào, ánh mắt mờ ảo mồ hôi mặn chát dính đầy, chăm chú nhìn xuống những viên gạch men dưới chân, khe gạch mảnh mai dần được lấp đầy bởi dòng máu đỏ rơi từ lòng bàn chân, như kênh mương, như những mạch máu kéo dài từ thân thể đau đớn của anh, từng giọt máu tuôn ra, cuốn trôi cả ý thức lẫn đau đớn…

Trong mắt Tống Tuân Hoa cũng đỏ rực.

Rốt cuộc là máu văng lên mắt cậu từ người Quan Dung Duẫn, hay là ánh sáng phản chiếu màu máu đó?

Chỉ e là dòng máu tích lại suốt bốn năm trong tim, hôm nay cuối cùng cũng tìm được lối thoát qua ánh mắt nhìn thấy thân thể đẫm máu của Quan Dung Duẫn, rỉ ra ngoài từng chút một.

“Lão đại…”

Không rõ đã đánh bao lâu, đến khi tay Tống Tuân Hoa cũng tê mỏi, đến khi đôi mắt Quan Dung Duẫn lại một lần nữa khép lại, cậu mới dừng tay, ngơ ngác đứng đó, dây lưng dính máu rơi khỏi tay, tiếng khóa kim loại va xuống nền gạch nghe như vọng về từ một nơi rất xa, rất xa…

Khoảnh khắc ấy, Tống Tuân Hoa chợt nhận ra bản thân dường như không còn ở trong căn phòng nồng mùi máu tanh kia nữa – cậu bị nhốt ở một nơi không tên, xa xăm vời vợi.

“Lão đại, anh đang ở đâu…”

Đôi tay dính máu giơ ra quờ quạng, đôi mắt vô hồn không sao nhìn thấy người rõ ràng đang ở ngay trước mắt mình.

Một mảng đỏ như máu, một mảng tối đen như mực - rõ ràng là đỏ chói lóa, thế nhưng lại xoay tròn, xoay tròn tạo thành một xoáy đen khổng lồ. Cậu bị giam giữa màn đêm nhuốm máu ấy, đứng trước xoáy nước, trơ mắt nhìn đôi tay đẫm máu của mình bị nuốt chửng từng chút một, từ các ngón tay trở đi.

“Mau đến cứu em, lão đại… Anh đâu rồi? Mau đến cứu em đi…”

Vừa sợ hãi vừa bất lực, cậu ôm chặt lấy thân thể run rẩy của mình, cố ngăn thân xác ấy khỏi tan thành tro bụi, nhưng từ trong xoáy nước lại vươn ra vô số bàn tay - có đỏ, có đen, kéo lấy mặt, tóc, tay chân cậu. Cả người cậu bị những bàn tay trơn trượt ghê tởm ấy giằng xé, lôi vào xoáy nước.

“Bỏ tao ra! Đừng chạm vào tao! Đừng chạm vào tao! Đồ heo thối tha! Bẩn thỉu! Mày có tư cách gì mà chạm vào tao?! Mày có tư cách gì?! Cơ thể này, chỉ có Quan Dung Duẫn mới được chạm vào! Mày không có quyền! Tao gϊếŧ mày! Móc mắt mày ra! Cắt cái bàn tay bẩn thỉu của mày! Tao băm nát cái thằng chó chết của mày! Tao sẽ khiến mày xuống địa ngục cũng không ghép lại nổi!”

Nhưng cái gã mà cậu đã từng dùng dao bổ dưa chém cho nát bấy, máu thịt tung tóe, nội tạng vung vãi khắp nơi đó - lại lần lượt, từng lần từng lần một, tái hợp lại, đứng giữa xoáy nước mà cười nham nhở ướt nhèm, từ cái miệng tanh tưởi nồng mùi xác chết thốt ra từng câu như dao phóng tới:

“Chính lão đại của mày, Quan Dung Duẫn, tự tay đem mày dâng đến cho tao. Để tao nhớ xem anh ta nói sao nhỉ? Sự tồn tại của mày đe dọa đến anh ta, Thanh Phong Đường không cần hai kẻ mạnh. Trên con đường đến ngôi vị bang chủ trong tương lai, cũng không cho phép có bất kỳ hòn đá nào đủ sức khiến anh ta vấp ngã. Nhưng cứ thế tặng không mày cho tao thì lại chẳng đáng, nên anh ta đến bàn điều kiện với tao…”

‘Cậu thích thì cho cậu đấy.’

Đã có một thời gian, kẻ biếи ŧɦái Vương Duy Đông kia để hành hạ tinh thần cậu, trong lúc cậu bị làm nhục, bị hành hạ đến gần chết, còn ép tiêm vào người loại thuốc khiến thần trí tỉnh táo vô cùng. Rồi ngay trước mặt cậu, hắn bật lại đoạn phim quay được từ hôm đó, chiếu đi chiếu lại bằng máy phát.

‘Cậu thích thì cho cậu đấy.’

Sắc mặt Quan Dung Duẫn lúc ấy điềm tĩnh như nước, lạnh nhạt tựa cơn gió thổi ban đêm ngoài ban công vào mùa đông - cái lạnh ấy thấu đến tận xương, như mỗi lần Tống Tuân Hoa đứng đó phơi đồ cho lão đại, đều run cầm cập, mũi đỏ bừng.

‘Đã là của cậu rồi, sau này tôi muốn cậu có làm gì cậu ấy, thậm chí là gϊếŧ cậu ấy, cũng chẳng liên quan gì đến anh nữa.’

‘Được.’

‘Anh muốn gì?’

‘Bang chủ Thanh Bang.’

Quan Dung Duẫn nói rất nhẹ, rất nhạt. Nhưng Vương Duy Đông không phải đồ ngốc - hắn biết bốn chữ ấy nghe đơn giản, nhưng ẩn sau đó, sao có thể dễ dàng như vậy…