Chương 14

Từng giọt mồ hôi lấm tấm rịn ra trên trán Quan Dung Duẫn, lăn dài xuống gò má tái nhợt. Anh rũ mi nhìn xuống ngón tay bị gãy, đôi môi cùng màu xám nhợt như má vẫn mím chặt không hé.

Trông thì có vẻ đang bình tĩnh suy tính đối sách trước khủng hoảng trước mắt, nhưng thực ra Quan Dung Duẫn đã đau đến hồn vía bay tứ tán, đầu óc trống rỗng, đến nửa lời cũng chẳng thốt nên.

“Lão đại, anh tỉnh rồi à? Ngủ ngon không? Anh xem mặt anh kìa, trắng còn hơn cả cái áo sơ mi trên người nữa đó! Có đau lắm không? Tôi còn cố tình chọn ngón ít đau nhất rồi đó nha! Anh xem nè, ngón này mới là đau nhất nè, tiếp đến là ngón này với cái này nữa…”

Tống Tuân Hoa đỡ cậu ngồi dậy tựa vào mép giường, bản thân thì ngồi xổm xuống bên cạnh, như một đứa trẻ con khoe báu vật, chìa mười ngón tay trắng ngần như ngọc trước mặt Quan Dung Duẫn, miệng líu ríu không ngừng, từng ngón từng ngón tỉ mỉ liệt kê trình tự đau đớn, lại còn phân tích chi tiết cảm giác từng kiểu đau, tỉ mỉ như thể thật sự có một quyển “Sổ tay ghi chú đau ngón tay” vậy.

Ý thức đã bị cơn đau dữ dội đánh tan dần dần quay trở lại, tầm nhìn vốn mơ hồ cũng từ từ trở nên rõ ràng, Quan Dung Duẫn chậm rãi ngẩng đầu, trong đôi mắt hoe đỏ suýt rơi lệ vì đau kia phản chiếu mười ngón tay trắng loá đang đung đưa trước mặt.

Khung cảnh này, hình như… đã từng xảy ra.

Không nhớ rõ là năm nào tháng mấy ngày bao nhiêu, chỉ nhớ Tống Tuân Hoa lúc đó vẻ mặt phấn khởi, nước miếng bắn tứ tung, cầm theo một quyển sổ chẳng biết học lỏm từ đâu, dùng chính tay mình chỉ vào từng ngón, thao thao bất tuyệt giảng giải huyệt vị và tác dụng massage của từng ngón tay, cốt là để thuyết phục Quan lão đại hiến tặng ngón tay mình cho cậu ta thử chiêu.

“Lão đại à, tôi đảm bảo là không đau đâu! Hơn nữa còn rất tốt cho sức khoẻ của anh đó! Xin hãy yên tâm giao đôi tay quý giá của anh cho tôi nha~!”

Cuối cùng thì, anh có đồng ý không?

Anh không nhớ nữa. Nhưng những gì Tống Tuân Hoa từng nói, những gì Tống Tuân Hoa từng muốn – anh không nhớ mình đã từ chối bao giờ…

“Anh đang cười sao, lão đại?”

Tống Tuân Hoa ngừng thao thao bất tuyệt về mấy ngón tay, vươn tay ra nhẹ nhàng nâng mặt Quan Dung Duẫn lên, dùng lòng bàn tay ấm áp lau đi lớp mồ hôi lạnh trên trán cậu, rồi khẽ khàng dùng đầu ngón tay vẽ theo đường cong nhè nhẹ nơi khoé môi đang khẽ nhếch lên kia.

“Anh cười gì vậy…? Ô ô ô, thì ra trước giờ tôi đều hiểu lầm… thì ra, anh thật ra là thích đau đúng không~?”

“……” Nếu như nói với Tống Tuân Hoa - người lúc này đang bị oán hận cuốn lấy - rằng, bản thân chỉ đang nghĩ đến dáng vẻ ngày trước của cậu dễ thương biết bao, thú vị biết bao mà bật cười, liệu cậu ấy có gϊếŧ mình ngay tại chỗ không?

“Không giấu gì anh, lão đại, bốn năm qua, Tuân Hoa đối với “đau đớn” đã có nghiên cứu sâu sắc, đủ để xưng danh là chuyên gia hàng đầu trong thiên hạ – chỉ thiếu nước chưa được cấp bằng tiến sĩ đau đớn thôi đó! Lão đại anh cũng biết mà, tôi xưa nay là người chăm học, lại cần mẫn nữa~ đặc biệt là vì anh, cái gì tôi cũng sẵn lòng học, cái gì cũng sẵn lòng làm hết…”

Tống Tuân Hoa nói thì dịu dàng chu đáo, hiểu lòng người, nhưng nụ cười lại chất chứa oán hận lạnh lẽo, gió lạnh rít gào như từ cõi âm vọng đến.

Cậu buông tay ra khỏi mặt anh, túm lấy vai anh, lật người anh ngã xuống đất, đứng dậy rồi dùng chân đá mạnh vào ngực anh.

Quan Dung Duẫn đau đớn cong người lại, cú đá này không nhẹ chút nào, hơi thở trong một phút dường như bị tê liệt hoàn toàn, vừa hít được một hơi thì đau như bị hàng ngàn mũi kim đâm.

Suýt nữa chết ngạt khiến anh không còn sức đếm tiếp Tống Tuân Hoa đã đá bao nhiêu cái vào những chỗ nào trên người mình, chỉ biết đau đến mức những cơn đau hòa trộn lẫn vào nhau, không thể phân biệt được nguồn cơn đau nặng hay nhẹ.

Chưa cho anh kịp thở lấy hơi, Tống Tuân Hoa khom người nhặt sợi dây thừng vừa dùng trên sàn, luồn qua khe khuỷu tay anh rồi thắt nút với sợi dây buộc cổ tay trước đó, thô bạo kéo thân hình cuộn tròn như con tôm của anh lên, buộc vào khung giường trên cao, tháo thắt lưng ở eo anh ra rồi “xoạt” một tiếng quất mạnh vào phần ngực trần vừa được tháo ra.

Quan Dung Duẫn nghiến chặt hàm, không phát ra nửa tiếng rên, hai tay bị treo cao trên đầu, thân người mệt mỏi buông xuống, cổ tay bị ma sát đến tróc da, máu chảy dọc theo cánh tay, hai ống tay áo loang lổ những vệt máu đỏ như sợi dây mảnh.

Mùi máu vừa ngọt vừa tanh, đánh thức trong lòng Tống Tuân Hoa rất nhiều ký ức.

Ngọt ngào là khi cậu nhớ lần mình bị bắn, Quan Dung Duẫn đã ôm chặt cậu, người đầy máu, nắm lấy bàn tay cậu nhuốm máu tươi, không chịu buông ra cho đến khi bác sĩ tới.

Trong cơn mê man, cậu luôn nghĩ có lẽ chỉ khoảnh khắc ấy thôi cũng đủ, có thể cậu thật sự đặc biệt trong lòng người đàn ông này...

Đáng ghét là gã thủ lĩnh cũ của Hồng Môn, Vương Duy Đông, từng ôm cậu khi cậu bị hành hạ đầy máu, dưới mùi máu ấy hắn làm nhục cậu.

Ôi ôi, một roi, làm sao đủ?

Dù cảm giác đau của Quan Dung Duẫn gấp năm lần cậu, thì cũng phải vài chục roi mới có thể cảm thông được tư vị ba ngày hai buổi bị treo ở giường hành hạ, bữa ăn kèm roi có móc sắc nhọn đau điếng.

Quan Dung Duẫn, danh hiệu chuyên gia về đau đớn của tôi, Tống Tuân Hoa, là một nghiên cứu thực tế sâu sắc, lấy chính thân thể của mình trải nghiệm từng li từng tí, phân tích từng phân đoạn, thấu đáo đến tận cùng.