Chương 12

Tống Tuân Hoa vẫn nhớ, anh Quan nhà cậu từng vì một cây kim băng trên áo khoác mà giận dỗi cả một tiệm giặt ủi. Khi ấy, tiệm giặt vẫn quen tháo sạch mọi vật dụng kim loại trước khi xử lý, nhưng không hiểu sao lần ấy lại để sót một cây kim ghim vào áo. Anh không bị thương gì nghiêm trọng, chỉ bị đâm nhẹ đầu ngón tay đến mức máu còn chưa kịp rịn ra. Thế mà từ đó, anh nhất quyết không bước chân vào tiệm ấy nữa. Chẳng bao lâu sau, tiệm cũng đóng cửa không rõ lý do.

Lại có lần, một bà cô trung niên vẫn định kỳ đến nhà anh dọn dẹp. Bà rất chăm chỉ, kỹ lưỡng, nhưng có hôm gom đồ phơi mà đánh rơi kẹp áo xuống đất, không để ý, khiến anh vô tình dẫm phải rồi trượt chân, trẹo mắt cá. Kết quả, bà ấy cũng lập tức bị cho nghỉ việc…

Nghĩ lại, Tống Tuân Hoa thực sự phải cảm ơn chút sơ suất nho nhỏ ấy của tiệm giặt và bà cô dọn nhà. Vì họ đυ.ng phải điều tối kỵ của Quan lão đại - sợ đau, nên mới khiến anh không còn ai tin dùng nữa. Nhờ vậy, cậu mới có cơ hội đường hoàng "xâm nhập" vào lãnh địa của anh, trở thành người vừa là thuộc hạ, vừa kiêm quản gia, tài xế, đầu bếp, cả người dọn dẹp, chiếm trọn mọi ngóc ngách trong sinh hoạt hằng ngày của anh.

Chỉ là, giờ nghĩ lại… cái gọi là “chiếm trọn”, e rằng cũng chỉ là suy nghĩ ngây thơ từ một phía. Dù không có cậu, cuộc sống của Quan Dung Duẫn vẫn trôi đi y như thế. Người này vốn dĩ chưa bao giờ quan tâm đến chất lượng cuộc sống là gì.

Mà anh vốn sợ đau như vậy, cậu phải cẩn thận hơn mới được. Kéo nhầm một miếng da lúc cắt móng tay còn đau hơn nhiều lần so với bị ghim vào tay hay trẹo chân đấy…

Tốn kha khá thời gian, cậu mới cắt tỉa gọn gàng được mười ngón tay ấy. Ngắm nghía mãi, không kìm được lại cúi xuống hôn thêm vài cái lên đầu ngón tay, rồi mới lộ ra nụ cười thoả mãn như trẻ con. Người này, từ đầu đến cuối, ngay cả đầu móng tay của anh, cậu cũng yêu đến không thể dứt ra được…

Yêu… thật sự rất yêu…

Ánh mắt cậu dừng lại trên gương mặt vẫn đang chìm trong giấc ngủ của Quan Dung Duẫn, nụ cười cũng từ đó mà dần dần nhạt đi…

Yêu thì sao chứ?

Dù có yêu đến tận xương tủy, thì với một người vô tâm vô tình như anh…

“Ngủ cả ngày một đêm rồi, chắc là ngủ đủ rồi nhỉ? Anh à, em không muốn đợi nữa đâu. Chẳng ai từng nói với anh sao? Đợi chờ là thứ khiến con người ta già đi nhanh nhất đấy. Em đợi anh suốt bốn năm rồi, nhiều lần tưởng như mình sắp vào nằm trong quan tài đến nơi… Rốt cuộc cũng đợi được anh quay về, vậy nên anh đừng ngủ nữa mà, tỉnh dậy nói chuyện với em một chút thôi cũng được, có được không…”

Miệng thì lẩm bẩm mãi không ngừng, tay cậu vẫn nâng niu đôi tay bị trói của Quan Dung Duẫn như đang ôm giữ một bảo vật, khẽ nắm lấy một ngón tay trong đó, đặt lên môi hôn thật nhẹ…

Rồi bất ngờ bẻ ngược ngón tay ấy ra sau thật mạnh, một tiếng rắc khô khốc vang lên – tiếng xương gãy nát.

Anh à, em biết anh rất sợ đau.

Nhưng anh có biết không, em cũng rất sợ đau đấy.

Anh có biết không, bị người mình yêu nhất nhẫn tâm đẩy vào hố lửa, nỗi đau đó…

Còn đau gấp hàng ngàn hàng vạn lần cái đau thể xác như thế này, anh có biết không…?