Chương 16

“Lẽ nào… thật sự đoán trúng?”

“Đúng vậy! Mình thi thật đó!”

Nam sinh phấn khởi gật đầu, sau đó chạy đến trước mặt Tần Sanh:

“Đàn anh, anh đúng là thần đó!”

Tần Sanh mỉm cười:

“Chỉ là may mắn đoán trúng thôi.”

Cô lại bổ sung thêm một câu:

“Cũng là do cậu vốn học hành nghiêm túc từ trước rồi.”

Tiếp đó, trong hơn mười phút, Tần Sanh lần lượt xem tướng cho từng thành viên của ban. Đến phút thứ mười chín, cô còn dư lại một phút để viết biên nhận nợ.

Hai bộ đồng phục mùa hè giá hơn một ngàn, với một người trong túi chẳng có đồng nào như cô, thì con số đó đâu có nhỏ.

Đồng phục còn mới tinh. Thấy thời tiết hôm nay nắng đẹp, Tần Sanh định quay về ký túc xá giặt luôn cho tiện.

Dù có đắt mấy đi nữa, đồ mặc lên người vẫn nên giặt cho yên tâm.

Bùi Minh Hi định về cùng Tần Sanh nhưng bị phó bộ trưởng ban văn nghệ kéo đi gấp.

Tần Sanh vừa rẽ vào khu ký túc xá sau khi kết thúc hoạt động với ban đời sống, đã cảm thấy ánh mắt của những người xung quanh có phần kỳ lạ.

Nhưng cô chẳng để tâm. Người khác nhìn cô thế nào, cô cũng nhìn họ như vậy thôi.

Có người gọi lại:

“Tần Sanh, chờ chút. Tư trưởng ban nhắn cậu đến phòng ban thể dục một chuyến.”

Nghe có người nói chuyện, Tần Sanh quay đầu nhìn lại.

Là một nam sinh có vóc dáng ngang tầm cô, đôi chân cơ bắp chắc khỏe — chắc là vận động viên chạy nước rút.

“Tư trưởng ban là ai…?”

Tần Sanh thoáng ngơ ngác, lát sau mới kịp phản ứng, hiểu người kia đang nói đến ai.

“Anh Diễm tìm mình có chuyện gì sao?”

Nam sinh kia nghe Tần Sanh gọi một tiếng “anh Diễm” thì sững người một lúc lâu.

Không phải Tần Sanh là em trai Tần Dương sao?

Sao lại gọi Tư Diễm là “anh Diễm”?

Tư Diễm với Tần Dương vốn là kẻ không đội trời chung, từng khiến cả ban thể dục lẫn ban kỷ luật lao đao vì hai người bọn họ.

“Cụ thể mình cũng không biết chuyện gì. Anh Diễm chỉ bảo mình đến gọi cậu thôi.”

Tần Sanh chẳng cần nhẩm tính cũng đoán ra được mục đích của Tư Diễm. Giờ mà đến ban thể dục thì khác gì đi lĩnh tội?

Mấy việc rước xui xẻo vào người thế này cô không làm đâu.

Vả lại, cô cũng đã âm thầm nhắc nhở Cao Vĩ và Tống Tuấn Hào rồi, nếu họ vẫn xui xẻo thì là do họ thôi…

“Được rồi, mình biết rồi. Cậu về ban thể dục trước đi, đừng làm chậm công việc của cậu. Mình đi sau.”

Tần Sanh ôm đồng phục, mỉm cười dịu dàng với nam sinh kia.

Chờ một lúc nữa, có lẽ cơn giận của Tư Diễm cũng nguôi bớt rồi.

Nam sinh thấy Tần Sanh có thái độ ngoan ngoãn, da trắng mịn màng, trông như kiểu học sinh giỏi rất biết nghe lời, nên yên tâm quay lưng rời đi.

Tần Sanh đợi cậu ta đi rồi mới tiếp tục quay về ký túc xá.

Vừa mở cửa phòng, cô đã thấy cha mình — Tần Hưng Nghiệp — cùng mẹ kế Hoàng Thu Thủy đang đứng chờ sẵn bên trong.

Tần Hưng Nghiệp mang dáng vẻ nghiêm nghị, dù dấu vết năm tháng đã hằn lên gương mặt, vẫn giữ được khí chất cứng cỏi, điềm đạm. Ông trầm giọng hỏi:

“Sao con không về nhà mà lại chạy thẳng đến ký túc xá? Gọi điện thoại cho con cũng không liên lạc được!”

Còn Hoàng Thu Thủy — vốn dĩ đã là người đàn bà phong tình, nay lại ăn mặc chỉn chu, trang điểm tinh tế, trông chẳng khác gì một quý bà sang trọng, khéo léo.

Lúc này bà ta đang đứng sau Tần Hưng Nghiệp, mỉm cười đầy đắc ý, niềm vui hằn rõ trên nét mặt, như thể sợ người khác không nhìn ra bà chính là… mẹ kế.