Tiền thị thì suy nghĩ nhiều hơn. Bỉnh đại lang trước kia luôn lấy thân phận người đọc sách để tránh việc bếp núc, giờ đột nhiên lại muốn làm, rõ ràng là bất mãn vì nàng ta sai tam nương nấu nướng.
Ở nông thôn, chuyện nữ nhân mang thai vẫn phải làm việc là chuyện thường, không liên quan đến giàu nghèo. Thời đại này, chẳng ai xem sinh nở là chuyện gì to tát, như chuyện trời mưa thôi. Có người còn đang làm ruộng thì đẻ luôn ngoài đồng.
Đặc biệt là Bỉnh gia nghèo rớt mồng tơi, càng không có chuyện nghỉ ngơi an thai.
Tiền thị được ở nhà những ngày này cũng vì Bỉnh Ôn Cố bệnh nặng, Lương thị sợ có chuyện bất trắc, mà trong nhà toàn trẻ con không giúp gì được, nên mới giữ nàng ta lại chăm sóc hắn.
Cho nên khi bị bắt gặp vừa lười vừa trộm ăn, nàng ta càng hoảng hơn, vội vàng chạy đến giành lấy cái xẻng từ tay tam nương: “Tam nương, để tẩu, để tẩu làm cho.”
Tam nương nhảy xuống ghế nhỏ: “Tam tẩu, tẩu không cần ta nữa thì ta lên núi với mẹ và mọi người đào rau nhé.”
Lương thực Bỉnh gia đã hết sạch, may là đang mùa hè, rau dại trên núi còn nhiều, cả nhà chỉ sống nhờ vào chúng.
“Ừ ừ, đi đi đi.” Càng nghe tam nương nói, Tiền thị càng chột dạ.
Cảm giác như mình cố tình giữ cô bé lại để sai khiến làm việc.
Bỉnh Ôn Cố không nói gì, định đi súc miệng.
Nhà nông không có kem đánh răng, bàn chải. Nhà khá thì dùng muối, trà hoặc rượu súc miệng cũng coi như chải răng rồi. Chỉ tiếc là Bỉnh gia nghèo đến muối còn hết nửa năm nay rồi.
Hắn ra ngoài tìm một nhánh liễu sạch đem ngâm nước. Thấy còn sót lại cành cũ mà nguyên chủ dùng, hắn liền ném đi.
Tiền thị bưng hai cái bát ra, đặt trước mặt hắn: “Đại ca, nước vỏ cây liễu và rau dại nấu xong rồi, huynh ăn đi.”
Bỉnh Ôn Cố nói: “Nước vỏ cây liễu là dược liệu, có tác dụng hạ sốt, nữ nhân mang thai không nên uống. Ta không biết nó ảnh hưởng đến thai nhi thế nào.”
Tiền thị vội vã giải thích: “Ta không cố ý đâu, chỉ là đói quá...”
Bỉnh Ôn Cố không trả lời, chỉ uống hết nước vỏ cây liễu, rồi lại uống sạch bát canh rau.
Tiền thị thấy hắn chẳng thèm để ý lời mình, ngượng ngùng dọn bát đũa, trên đường quay vào còn rầy hai đứa trẻ đang nghịch trong sân.
Một đứa là con trai nhị lang, mới một tuổi. Một đứa là con gái tam lang, mới hai tuổi. Cả hai còn quá nhỏ, chưa giúp được gì nên bị để lại chơi trong sân.
Bỉnh Ôn Cố ngồi phơi nắng một lúc, cảm thấy cành liễu đã đủ mềm, liền mang cành và nước ra đánh răng.
Hắn thấy hai đứa nhỏ quá ồn, liền cầm nước ra góc hàng rào súc miệng.
Vừa đánh răng xong, ngẩng đầu lên liền thấy ngoài hàng rào Bỉnh gia có một bóng người lén lút đang thập thò rình vào trong.
Bỉnh Ôn Cố đứng bật dậy, quát khẽ: “Ai ở ngoài kia?”
Một phụ nữ trông có vẻ lén lút bước ra, ban đầu còn hơi chột dạ, nhưng ngay sau đó, chút xíu chột dạ ấy liền bị cơn thèm hóng chuyện mãnh liệt thay thế.
“Bỉnh đại lang, thân thể ngươi hồi phục rồi à, không sao nữa chứ?” Nữ nhân hỏi.
Bỉnh Ôn Cố lục lại ký ức của nguyên chủ, nhận ra người này là Vương thị, một trong những bà tám nổi tiếng nhất làng. Bình thường bà ta không ít lần mỉa mai, cười cợt Bỉnh gia nghèo túng.
Ngay cả nguyên chủ, một người cả ngày chỉ lo đọc sách Thánh hiền, hai tai không màng chuyện ngoài cửa sổ, ít khi giao du với ai, cũng không tránh khỏi bị Vương thị cùng đám người đó châm chọc.
Mỉa mai rằng Bỉnh gia đã nghèo rớt mồng tơi, vậy mà còn bán cả nồi niêu xoong chảo để nuôi một kẻ chỉ biết đọc sách như nguyên chủ. Đã thế, nguyên chủ lại còn thật sự xem việc học là lẽ đương nhiên, mặc nhiên tiếp tục học hành.
Họ càng giễu cợt hắn là kẻ bất tài, học bao nhiêu năm, thi huyện bao nhiêu lần mà chưa một lần đỗ.
Trong lòng Bỉnh Ôn Cố tất nhiên sinh ra chán ghét nữ nhân trước mặt, chỉ hờ hững “ừ” một tiếng, thái độ lạnh nhạt đến mức trẻ con ba tuổi cũng nhận ra được.