Chương 8

Nhị nương nói đến đây giọng đầy phẫn nộ: “Con còn đang ở đó mà bà già khốn kiếp kia dám ngay trước mặt con đánh luôn tỷ ấy, còn dọa rằng nếu dám mang đồ về thì sẽ đuổi ra khỏi nhà. Rõ ràng tỷ phu cũng ở nhà, vậy mà không thèm nói một lời, chỉ trơ mắt đứng nhìn tỷ ấy bị đánh, thậm chí không nói đỡ nửa câu.”

Lương thị vốn không phải người không thương con, nghe thế nước mắt liền trào ra: “Mấy năm nay nhà mình sống khổ, liên lụy hai đứa con gái phải chịu uất ức.”

Nhị nương vội nói: “Mẹ đừng nói thế, mẹ và cha sinh ra tụi con, những điều này là chuyện tụi con nên làm.”

Lương thị biết hai con gái đều hiếu thuận, nếu thật lòng muốn chúng sống tốt thì bà không nên tiếp tục để hai đứa mang đồ từ nhà chồng về giúp đỡ nữa. Nhưng mà... Bỉnh gia thật sự quá nghèo.

“Con kể mấy chuyện đó không phải để trách tỷ ấy đâu, mà chỉ muốn mẹ hiểu hoàn cảnh bên đó, đừng giận vì tỷ ấy không thể về thăm đại lang.”

“Sao ta lại trách nó chứ.” Lương thị nói: “Hai đứa các con đều là con ngoan. Nhà mình nghèo, khiến các con phải thiệt thòi. May mà con còn có chồng biết thương. Còn đại tỷ con thì thật sự chẳng có ai làm chỗ dựa, ngay cả chồng nó cũng không bênh sau khi sinh liền hai đứa con gái.”

Hai mẹ con lại trò chuyện vài câu, rồi nhị nương vào trong nhìn Bỉnh đại lang một chút rồi vội vã rời đi. Tuy chưa đến mùa vụ bận rộn, nhưng trong nhà vẫn còn rất nhiều việc chờ nàng làm.

Dù hai mẹ con cố ý nói nhỏ bên ngoài, nhưng Bỉnh Ôn Cố vẫn nghe rõ mồn một.

Dù giác quan lính gác của hắn đã bị tổn thương, nhưng vẫn mạnh hơn người bình thường rất nhiều.

Sau vụ tự bạo, đầu hắn đau nhức nên lại thϊếp đi.

Đến tối tỉnh dậy, hắn được uống một bát cháo gạo thô nấu cùng rau dại. Không cần hỏi cũng biết số gạo này là nhị nương mang đến.

Đừng coi thường chỉ một nắm gạo, nấu loãng cùng rau dại thành cháo, đủ để hắn cầm cự suốt năm ngày.

Bỉnh Ôn Cố chính là nhờ nắm gạo thô nhị nương mang tới, nấu cháo uống từng chút một mà vượt qua được cơn nguy kịch.

Vừa hơi có chút sức, hắn liền rời giường ra phòng chính ăn sáng, tiện thể rửa mặt súc miệng.

Vừa vào bếp, hắn đã thấy một bé gái đầu to người nhỏ, tỷ lệ thân thể giống như người que ba đầu. Cô bé đứng trên chiếc ghế gỗ nhỏ, nhón chân nấu thứ gì đó trong cái nồi to cao bằng người nó.

Cô bé ăn mặc rách rưới, quần áo vá chồng lên vá, không nhìn ra nổi màu gốc. Đôi giày rõ ràng không vừa chân, to hơn nhiều, hẳn là giày cũ người lớn sửa lại, năm ngón chân thì lòi ra ba.

Dựa theo ký ức của Bỉnh đại lang, đây là con gái trong cặp song sinh của Lương thị và Bỉnh phụ - Bỉnh tam nương, năm nay bảy tuổi.

Nhưng theo Bỉnh Ôn Cố thấy, cô bé nhìn chỉ như bốn tuổi đổ lại.

Ở góc bếp, một phụ nữ gầy gò cũng đang cúi người vào cái rổ, vai run run không biết đang làm gì.

“Đại ca, huynh dậy rồi à? Nước vỏ cây liễu sắp xong rồi, huynh ra ngoài đợi chút đi.” Tam nương nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, nhìn thấy hắn thì nói.

Người phụ nữ bên góc nghe thế cũng quay đầu lại, thấy Bỉnh Ôn Cố thì giật mình run lẩy bẩy, vội vàng lau mép, nơi còn vết tích vụиɠ ŧяộʍ ăn uống.

“Đại ca, sao huynh vào bếp vậy? Mau ra ngoài đi, tam nương sắp nấu xong nước rồi.” Người phụ nữ nở nụ cười lấy lòng.

Lúc này Bỉnh Ôn Cố mới nhận ra người này bụng bầu vượt mặt, chính là vợ của tam lang, dâu thứ ba trong nhà, còn hai tháng nữa là sinh.

Trước mặt nàng ta là rổ rau dại đào trên núi về, là lương thực chính của Bỉnh gia. Vừa rồi nàng ta lén ăn chính là thứ này.

Bỉnh Ôn Cố thu ánh mắt lại, nói với tam nương: “Để ta làm.”

“Đại ca, huynh xưa nay không vào bếp mà? Trước kia còn hay nói gì mà ‘quân tử tránh xa bếp núc’ cơ mà?” Tam nương còn nhỏ, nghĩ gì nói nấy.