Nửa đêm, Lương thị lại dậy nấu một bát nước vỏ cây liễu nóng hổi đem tới cho Bỉnh Ôn Cố.
Bà sờ trán hắn, không thấy sốt mới thở phào: “Tạ ơn trời, không phát sốt. Đại lang, tối nếu không khỏe nhớ gọi tứ lang.”
Bỉnh Ôn Cố nhìn Bỉnh tứ lang ngủ như heo chết, bị lay thế mà cũng không tỉnh, chỉ im lặng gật đầu.
Lương thị dặn thêm mấy câu rồi mới quay về ngủ.
Đến rạng sáng, người Bỉnh gia có sức lao động đều lên núi đào rau dại, trong nhà chỉ còn lại hai đứa trẻ chưa thể làm việc.
Bỉnh Ôn Cố biết mọi người đã đi hết, nhưng để nhanh chóng phục hồi tinh thần và thể lực, hắn không dậy mà tiếp tục nằm dưỡng sức.
Vợ của Bỉnh tam lang là Tiền thị đang mang thai, mượn cớ chăm sóc hắn để ở lại nhà, tiện thể nấu ăn làm việc vặt.
Giữa buổi, nàng ta lại nấu thêm một bát nước vỏ cây liễu cho hắn uống.
Tối đến, Lương thị vừa về nhà đã lập tức cùng Bỉnh phụ tới xem tình hình. Thấy hắn không sốt lại, hai người đều nhẹ cả người.
Bà nói: “Tối nay ta để phần ít rau dại lại cho con, giờ con phải ăn nhiều một chút thì mới nhanh khỏe được.”
“Cảm ơn mẹ.” Bỉnh Ôn Cố biết điều kiện nhà này thế nào, nhưng hắn thật sự cần thức ăn để hồi phục. Chỉ khi cơ thể khỏe lại, hắn mới có thể nghĩ cách cải thiện cuộc sống Bỉnh gia.
Đúng lúc đó, ngoài sân vang lên giọng hồ hởi của Tiền thị: “Nhị tỷ đến rồi à, sang chơi thôi mà, mang gì theo làm gì, khách sáo thế. Đưa đây ta cầm cho.”
Bỉnh nhị nương nhanh nhẹn lách người tránh, không đưa đồ cho Tiền thị. Đây là phần đồ nàng mang riêng để tẩm bổ cho đại lang, nếu đưa cho Tiền thị thì tối nay có khi thành bữa cơm cho cả nhà mất. Bình thường thì không sao, nhưng lúc này thì khác, đại lang đang cần từng hạt gạo để giữ mạng.
“Đại lang có ở trong phòng không? Ta vào thăm một chút.” Nhị nương vừa nhấc chân định bước vào thì Lương thị đã đi ra.
“Mẹ, đại lang thế nào rồi?” Vừa thấy bà, nhị nương lập tức hỏi.
“Không sao nữa rồi.” Lương thị nói: “Đại phu bảo chỉ cần không phát sốt là được, đêm qua và hôm nay đều không sốt, chắc là ổn rồi.”
Lúc này Bỉnh nhị nương mới yên tâm, có chút trách móc: “Trong nhà xảy ra chuyện lớn thế này với đại lang, sao mẹ không sai người tới báo cho con một tiếng?”
Lương thị không phải vì bận mà quên, mà là thật sự ngại. Những năm qua hai cô con gái gả ra ngoài đã giúp đỡ nhà mẹ đẻ không ít, vì thế bên nhà chồng oán trách rất nhiều.
Bà nghĩ rằng nếu có thể thì không nên làm phiền hai con gái. Lỡ như đại lang bị sốt giữa đêm, lại phải nhờ hai con gom góp bạc. Giờ mà gọi con gái mang lương thực tới, sau này nếu có chuyện gì thật thì lại khó mà mở miệng nhờ thêm được.
“Đây là chỗ lương thực con lấy từ nhà chồng, mẹ đem nấu cho đại lang ăn để bồi bổ.” Trong tay nhị nương là một cái túi vải rách, bên trong đựng một nắm gạo thô.
Đừng nhìn chỉ là một nắm gạo thô ít ỏi như thế, nấu lên có khi còn chưa đủ cho một người lớn có khẩu phần lớn ăn hết một bữa. Nhưng Bỉnh nhị nương có thể lấy được từ nhà chồng thì đã là cực kỳ khó khăn, không biết đã bị mẹ chồng làm khó dễ đến mức nào.
Lương thị hiểu con gái mình vất vả ra sao.
Bao năm qua, chỉ toàn là con gái len lén lấy đồ mang về giúp nhà mẹ, chứ nhà mẹ chưa từng gửi lại thứ gì cho bên nhà chồng, vì thật sự Bỉnh gia quá nghèo.
Dù trong lòng có áy náy, bà vẫn nhận lấy túi lương thực từ tay con.
Nhị nương nói: “Mẹ, con vừa ghé nhà đại tỷ, định rủ tỷ ấy về thăm đại lang. Ai ngờ con mới nhắc đến chuyện của đại lang, mẹ chồng tỷ ấy đã nổi giận.”
Không cần đoán cũng biết là bà mẹ chồng sợ con dâu lấy đồ mang về nhà mẹ.