Chương 6

Nghĩ đến việc con trai lớn vừa từ cõi chết trở về, lang trung còn nói sống chết chưa rõ, lòng bà càng thêm xót xa.

Một đứa yếu ớt thế kia thì làm được gì con thứ? Chắc chắn là Bỉnh tứ lang bịa chuyện vu oan. Chuyện kiểu này trước đây nó từng làm rồi.

“Đã nói bao nhiêu lần rồi, phải gọi là đại ca! Không được gọi là đại lang đại lang suông! Phải tôn trọng huynh trưởng của con.” Lương thị vặn tai lôi Bỉnh tứ lang ra ngoài, mắng: “Đó là anh ruột của con đấy! Giờ đã bệnh nặng đến thế, con không biết thương anh, lại còn giở trò, xem ta có đánh chết con không!”

“Mẹ, mẹ ơi, không phải con, là huynh ấy mà, huynh ấy vừa nhảy lên đã tháo luôn hai tay con ra!” Bỉnh tứ lang giãy giụa.

“Nói vớ vẩn! Lang trung còn bảo không biết đêm nay đại ca con có qua khỏi không nữa...” Giọng Lương thị lại nghẹn ngào.

Bỉnh tứ lang còn muốn giải thích: “Nhưng thật sự là huynh ấy mà...”

Lương thị tức giận quát: “Bỉnh Phong, đến nước này rồi mà con còn cãi! Đại ca con thế mà con còn đổ lỗi. Đã vậy tối nay đừng hòng có cơm ăn!”

Bỉnh Ôn Cố nghe tiếng gào khóc thảm thiết của Bỉnh tứ lang ngoài cửa, lặng lẽ bưng bát canh rau dại lên, uống một hơi cạn sạch. Trên mặt hắn chẳng có chút biểu cảm nào, điều đó khiến Lương thị lại rơm rớm nước mắt.

Canh rau dại khó uống thế nào, đến chính bà còn thấy ngán. Thế mà con trai đang bệnh nặng lại không hề tỏ ra chê bai.

Bà lén lau nước mắt, dịu giọng nói với hắn: “Đại lang, con đừng nghĩ ngợi gì nữa, giờ điều quan trọng nhất là dưỡng sức cho khỏe.”

“Vâng.” Bỉnh Ôn Cố đáp.

Lương thị rời đi, bên ngoài Bỉnh phụ thấp giọng hỏi: “Đại lang thế nào rồi?”

“Không ổn, bình tĩnh quá mức, cứ như sự yên lặng trước cơn bão.”

Bỉnh phụ nói: “Trước đây cũng không thấy nó quan tâm gì con gái Lý gia, sao tự dưng lại nhảy sông vì người ta?”

Lương thị không biết, chỉ bất lực lắc đầu, âm thầm cầu khấn trong lòng mong con trai qua được kiếp nạn này.

Bỉnh gia nghèo đến mức như vậy, vệ sinh cá nhân của Bỉnh tứ lang cũng không khá hơn, huống chi mấy ngày nay lương thực trong nhà đã cạn sạch, cả nhà chỉ có thể lên núi đào rau dại sống qua ngày. Thời tiết thì nóng nực, ngày nào cũng mồ hôi đầm đìa, người chẳng thể thơm nổi.

Tối đến, quần áo vừa cởi, giày vừa đá ra, mùi hôi mồ hôi pha lẫn với mùi hôi chân chua lét suýt nữa khiến Bỉnh Ôn Cố bỏ mạng.

Giờ phút này, Bỉnh Ôn Cố chân thành cảm ơn ông trời đã không để thân thể thật của hắn xuyên sang, mà là dùng thân thể của Bỉnh đại lang. Nếu không, với khả năng cảm nhận mùi nhạy bén của lính gác như hắn có khi đã toi luôn, độ sát thương y hệt lựu đạn thúi.

Nhưng hắn thật sự chẳng thể oán trách được gì, triều đại này điều kiện chỉ có vậy, nhà ai cũng thế.

Điều hắn có thể làm là... né qua một bên.

Bỉnh Ôn Cố vừa động, Bỉnh tứ lang đã cảnh giác hỏi: “Huynh lại định làm gì?”

Bỉnh Ôn Cố thản nhiên đáp: “Đệ mùi quá, ta tránh xa một chút.”

Bỉnh tứ lang cúi đầu ngửi ngửi bản thân, đúng là mùi hơi bị... nổi bật. Tự cậu ta còn suýt ngất vì mùi chính mình.

Cậu ta lồm cồm bò lên giường, mặt không phục, lầm bầm: “Hừ, huynh thì cả ngày chẳng làm gì, chỉ nằm khểnh ở nhà, thân thể không có mùi mới lạ đó.”

Bỉnh đại lang lâu nay lấy cớ đọc sách để trốn mọi việc nhà, chuyện huynh đệ oán giận cũng là chuyện bình thường.

“Trời đất, huynh làm gì đấy, hôm nay sao cứ chen mãi, sắp ép ta vào tường rồi.” Bỉnh ngũ lang kêu lên.

Bỉnh tứ lang bĩu môi: “Không nghe thấy đại ca chê ta hôi sao?”

Bỉnh ngũ lang lầm bầm: “Nhưng ta cũng thấy hôi mà.”

Bỉnh tứ lang mặc kệ, cứ dán lấy Bỉnh ngũ lang, tạo thành cả một dải ngân hà giữa cậu ta và Bỉnh Ôn Cố.

Ban ngày tìm rau dại trên núi cả ngày, tối vừa nằm xuống là Bỉnh tứ lang ngủ như chết.