Chương 4

Trong lòng Bỉnh Ôn Cố vẫn luôn để ý đến chuyện vừa xuyên qua, khi ấy tinh thần vực hỗn loạn, có người tiến vào thần giao với hắn.

Lúc ấy tinh thần hắn rất loạn, không thể chắc chắn người tiến vào cùng hắn thần giao là thật hay do ảo giác mà ra.

Việc đầu tiên Bỉnh Ôn Cố muốn làm sau khi tỉnh táo hoàn toàn chính là xác nhận người kia có thật sự tồn tại hay không.

Chuyện này thật không thể trách hắn háo sắc, ai mà chẳng thế, làm cẩu độc thân suốt hai trăm năm rưỡi, bỗng một ngày phát hiện có thể mình đã có "vợ", đương nhiên phải sốt sắng xác nhận ngay rồi!

Bỉnh Ôn Cố hỏi: “Nương, trong thôn ta có người nào mặt mũi thanh tú, mắt phượng, khóe mắt có nốt ruồi không?”

Lương thị nghe hắn miêu tả, tiếng khóc cũng dần ngừng lại, dè dặt hỏi: “Con nói là tiểu ca nhi Nam gia, Nam Cẩm Bình phải không?”

Bỉnh Ôn Cố lập tức lục lọi ký ức của nguyên chủ, cuối cùng cũng tìm được người tên “Nam Cẩm Bình” trong một góc xó phủ bụi. Vừa đối chiếu với gương mặt mơ hồ hắn thấy trong cơn hỗn loạn khi mới xuyên qua, chính là cậu ấy!

Bỉnh Ôn Cố mừng rỡ suýt nữa nhảy dựng khỏi giường, chỉ hận không thể lập tức chạy đến Nam gia cầu hôn, xin cưới về làm vợ ngay!

“...Nương, tiểu ca nhi Nam gia đã có hôn ước với ai chưa?" Bỉnh Ôn Cố cố kìm lại trái tim đang đập thình thịch, cố giữ cho mình không quá rẻ mạt.

Lương thị lại hiện vẻ hoảng sợ: “Con ơi, nhà mình nghèo rớt thế này! Ăn bữa nay chưa biết bữa mai, đừng nói chuyện cưới vợ nữa.”

“Cưới người ta về mà để người ta theo mình đói khát khổ sở, chẳng khác gì hại người ta.”

Thật ra, khi trước thấy Lý nhị nương đến tuổi gả chồng, Lương thị từng âm thầm lo lắng. Nhà nghèo quá, chẳng có bạc mà lo đám cưới. Nhưng hai đứa là hôn ước từ bé, cưới không được cũng chẳng xong, bà lo lắng đến mất ăn mất ngủ.

Sau khi Lý gia từ hôn, Lương thị cũng không biết trong lòng mình là buồn nhiều hơn hay nhẹ nhõm nhiều hơn.

“Đại lang à, lúc ta đến bờ sông thì con đã được kéo lên rồi. Trước đó ta còn thắc mắc không biết ai cứu con. Giờ con hỏi đến tiểu ca nhi Nam gia... người cứu con có phải là cậu ấy không?" Lương thị hỏi.

Từ ký ức của nguyên chủ, Bỉnh Ôn Cố biết rằng giới tính ở thời đại này chia làm ba, nam nhân, nữ nhân và ca nhi.

Ca nhi về mặt sinh lý giống nam nhân, nhưng có thể sinh con, nên xã hội xếp họ vào vai trò gần với nữ nhân. Nhưng bởi vì tỷ lệ sinh sản thấp, địa vị của họ còn thấp hơn cả nữ nhân.

Điều này khiến ca nhi cũng bị ràng buộc bởi những tiêu chuẩn đạo đức nghiêm ngặt như nữ nhân.

Ví như hành động nhảy xuống sông cứu một nam nhân như của Nam Cẩm Bình, nếu bị lộ ra thì trừ phi Bỉnh Ôn Cố cưới cậu, bằng không cả đời cậu đừng hòng lấy được chồng. Dù có cưới được, cũng phải mang tiếng lăng loàn, thất tiết, từng có da thịt tiếp xúc với nam nhân lạ... suốt đời bị người ta chỉ trỏ sau lưng.

Thế nên Bỉnh Ôn Cố không trả lời thẳng câu hỏi của Lương thị. Không phải hắn không tin bà, mà là chuyện này quá lớn, không thể nói bừa.

Thấy con im lặng, Lương thị tiếp tục khuyên nhủ: “Đại lang, chuyện này con đừng nói với ai. Con không nói, tiểu ca nhi Nam gia cũng sẽ không nói. Vậy thì sẽ không ai biết hai đứa từng có va chạm thân thể.”

“Không ai biết, thì không ảnh hưởng gì đến việc cậu ấy bàn chuyện hôn sự." Lương thị dặn dò chân thành: “Không phải mẹ không muốn con chịu trách nhiệm, mà thật sự là... nhà ta nghèo quá rồi. Cưới người ta về... chẳng khác nào báo thù!”

Bốn chữ cuối cùng của Lương thị suýt nữa khiến Bỉnh Ôn Cố phá vỡ phòng tuyến tinh thần. Cái nhà này nghèo đến độ... cưới vợ cũng được coi là kết thù!?

Lúc hôn mê, Bỉnh Ôn Cố đã tiếp nhận toàn bộ ký ức của nguyên chủ, đại khái cũng hiểu tình cảnh nghèo khó của Bỉnh gia, nên cũng không đôi co nhiều với Lương thị.