“Bỉnh đại lang, chẳng phải ngươi xem thường dân làm nông chúng ta nhất sao? Trước giờ có bao giờ chịu vào rừng đâu, sao dạo này lại vào rừng suốt vậy?”
“Chà, nai ngươi bắt mà sao không thấy vết thương? Chẳng lẽ thật sự nhặt được trong bẫy hả? Nhà ta cũng có đặt bẫy đấy, có khi nào là của nhà ta không?” Có người còn tiến tới sờ mó con nai, lời nói đầy ẩn ý muốn chia phần.
Bất kể là Bỉnh Ôn Cố hay nguyên chủ Bỉnh đại lang, đều không thích nói chuyện với dân làng.
Bỉnh Ôn Cố là vì lãnh đạm, trong mắt hắn không ai đáng bận tâm, người khác sống hay chết đều không liên quan đến hắn. Dù có chết ngay trước mặt hắn, hắn cũng chẳng mảy may xúc động.
Còn Bỉnh đại lang thì vốn dĩ khinh thường dân thường, nhất là đám nông dân quanh năm chân lấm tay bùn, không học vấn, thô lỗ, không hiểu lễ nghĩa, suốt ngày chỉ biết bàn chuyện vặt. Trong mắt hắn, họ không cùng một thế giới, cố gắng hoà nhập chỉ khiến bản thân hạ thấp giá trị.
Bỉnh Ôn Cố cũng chẳng muốn thay đổi điều đó. Hắn hất vai một cái, chẳng tốn bao nhiêu sức đã khiến mấy bà đang chìa tay sờ nai ngã lảo đảo.
Mấy bà đó bị sức lực bất ngờ làm cho choáng váng, loạng choạng suýt ngã, vừa đứng vững đã tức giận nói: “Bỉnh đại lang, ngươi phát cái gì điên thế? Suýt chút nữa làm ta ngã...”
Lời còn chưa nói hết đã bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo không chút cảm xúc của Bỉnh Ôn Cố. Ánh mắt ấy băng giá đến đáng sợ, không giống như đang nhìn con người, mà giống như đang nhìn vật vô tri, cỏ dại bên đường, hay chính con nai chết vắt trên vai hắn.
Người phụ nữ đó bị ánh mắt ấy làm cho rùng mình, một luồng khí lạnh thấm từ đầu đến chân.
Tất cả mọi người đều thấy ánh mắt Bỉnh Ôn Cố, không ai dám mở miệng nữa, bầu không khí lập tức trầm mặc.
Bỉnh Ôn Cố chẳng hề quan tâm đến đám người đó, cứ thế vác nai trở về Bỉnh gia trong ánh mắt sợ hãi của mọi người.
Tiền thị trong sân vừa nhìn thấy con nai trên vai hắn liền mừng rỡ chạy ra, cái bụng bầu nhô cao: “Đại ca, huynh bắt được gì vậy, nai thật à? Vác về chắc mệt lắm, mau đưa ta đi, kẻo mệt hỏng thân thể đọc sách của huynh thì khổ.”
Trong nhà, Lương thị và cha Bỉnh nghe thấy động tĩnh cũng chạy ra, thấy con nai trong sân liền nuốt nước bọt ừng ực.
Lương thị cũng thèm lắm, nhưng vẫn nói: “Đại lang, thân thể con vừa khỏe, ta đã bảo đừng vào rừng nữa, sao vẫn đi? Lỡ như...”
Bỉnh Ôn Cố cắt ngang lời lo lắng của Lương thị, dù đã cố kìm lạnh lùng nhưng vẫn không giấu nổi vẻ lạnh nhạt trong giọng: “Mẹ, mẹ theo con vào phòng, con có chuyện muốn hỏi.”
Lương thị thấy vẻ mặt con trai quá đáng sợ, không dám hỏi nhiều, ngoan ngoãn đi theo Bỉnh Ôn Cố vào phòng.
“Con muốn biết hôm nay Nam gia xảy ra chuyện gì? Đám người đó đã bịa đặt những gì?” Vừa vào trong, Bỉnh Ôn Cố liền hỏi thẳng.
Lúc này Lương thị mới hiểu tại sao sắc mặt con trai lại dọa người như vậy, thì ra là vì Nam ca nhi.
Lương thị cảm thấy con trai quá mức để tâm đến Nam ca nhi, mức độ quan tâm ấy đã vượt quá khoảng cách của một người từng cứu mạng, bèn khuyên: “Đại lang à, con cũng biết hoàn cảnh nhà mình thế nào rồi, nghèo quá mà. Nếu con thật lòng nghĩ cho Nam ca nhi, thì chi bằng...”
“Con chỉ muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.” Bỉnh Ôn Cố không la hét giận dữ, nhưng giọng nói lạnh đến mức khiến Lương thị rùng mình. Giọng hắn lạnh như có thể kết thành băng.
Lương thị không dám nói linh tinh nữa, đành kể lại những gì mình biết, cuối cùng còn nói thêm: “Lúc đó ta không có ở nhà, là khi về mới nghe hàng xóm kể lại.”
Giọng Lương thị càng lúc càng nhỏ, vì bà thấy trong mắt con trai thoáng qua một tia đỏ rực như máu.
Lúc này, trong mắt bà, Bỉnh Ôn Cố như một con mãnh thú đang sắp phát điên, như thể ngay giây sau sẽ lao ra cắn người, khiến người ta kinh hãi.