Còn con trai nàng ta thì còn là đứa bé bú sữa, muốn tính chuyện cưới gả còn phải chờ cả chục năm. Miễn sao sau này không ảnh hưởng đến hôn sự của con nàng ta là được. Nếu ảnh hưởng thật, thì nàng ta nhất định sẽ bắt Cẩm ca nhi đi lấy chồng.
Đêm xuống, vợ chồng Nam gia nằm trò chuyện, Miêu thị lo lắng: “Ông nó à, hôn sự của Cẩm ca nhi biết tính sao giờ? Lời đồn ngoài kia thật sự khó nghe quá.”
Nam phụ nói: “Dù thế nào thì Cẩm ca nhi nhà mình cũng không thể gả bừa bãi, lại càng không thể làm thông phòng. Dù đối phương có học giỏi đến đâu cũng không được. Cho dù sau này hắn làm quan lớn, cũng không đáng. Cùng lắm thì chúng ta nuôi Cẩm ca nhi cả đời. Một miếng cơm thôi, nhà mình vẫn lo được.”
Miêu thị đáp: “Ta tất nhiên không muốn gả Cẩm ca nhi qua loa. Cẩm ca nhi đâu chỉ là con của mình ông. Ta cũng đau lòng cho con. Đứa nhỏ này mệnh khổ, từ nhỏ đã bị lời đồn hành hạ, đến tính tình cũng bị ảnh hưởng, nay còn tự thấy mình sai.”
Nam phụ thở dài nặng nề, Miêu thị thì thì thầm: “Giá như giờ có một nam nhân khỏe mạnh nào đó đứng ra ngỏ ý cưới Cẩm ca nhi thì tốt. Nghèo chút, xấu chút cũng không sao.”
Nam Cẩm Bình vì chuyện ban ngày mà thao thức không ngủ nổi, buồn bực ngồi trong sân, vô tình nghe được lời mẹ nói, trong lòng liền nghĩ tới Bỉnh Ôn Cố.
Không biết hắn có còn muốn cậu không, sau khi cậu gây ra chuyện xấu mặt như thế này. Nếu biết trước có ngày hôm nay, đáng lẽ ngày đó nên đồng ý với Bỉnh Ôn Cố.
Lúc dân làng đánh nhau, Bỉnh Ôn Cố đang ở tận trong núi, không hề hay biết.
Bỉnh gia sống quá khổ, mấy ngày nay sức khỏe Bỉnh Ôn Cố đã khá hơn nhiều, nghĩ muốn vào núi kiếm ít thú to về cải thiện bữa ăn cho cả nhà, thế là hắn vào sâu trong rừng.
Vành ngoài của núi đã bị dân làng săn gần hết, chỉ còn trong rừng sâu mới có, nhưng rất nguy hiểm, dân làng ít ai dám đi vì sợ đυ.ng phải cọp hoặc lợn rừng, hai loài hung dữ bậc nhất, ai gặp rồi thì gần như không toàn mạng.
Nhưng với Bỉnh Ôn Cố thì không là vấn đề. Hắn từng chinh chiến nơi tiền tuyến hơn hai trăm năm, lợn rừng hay cọp đều là món hắn thèm ăn. Nếu gặp được thì tốt quá, vừa có thịt ăn, vừa có da, có thể bán được ít tiền.
Ban đầu Bỉnh Ôn Cố định đi săn lợn rừng, nhưng giữa đường lại gặp được một con nai ngốc, thế là hắn bắn luôn con đó.
Con vật này ngốc thật sự, cực dễ săn, gần như không tốn sức mà hắn đã hạ được.
Vừa bắt được con nai ngốc, việc đầu tiên Bỉnh Ôn Cố nghĩ đến là tiểu phu lang nhà mình. Người gầy quá, phải bồi bổ mới được.
Còn chuyện cầu hôn trước đây hắn từng nhắc đến với tiểu phu lang, không biết bây giờ người ấy nghĩ thế nào rồi.
Bỉnh Ôn Cố thực sự sốt ruột. Hỏi ai sống đời độc thân hơn hai trăm năm mà chẳng nôn nóng, hắn chỉ hận không thể lập tức cưới vợ về nhà ngay.
Hắn vác con nai xuống núi, vừa đi vừa nghĩ không biết nên đưa phần thịt nào sang cho tiểu phu lang thì tốt nhất.
Vì tinh thần lực cực mạnh nên dù chưa bước vào làng, hắn đã nghe thấy tiếng người nói chuyện ở đầu làng.
Ban đầu Bỉnh Ôn Cố cũng không để tâm. Dân làng lúc nào chẳng tám chuyện, từ đông sang tây, chẳng tha ai.
Nhưng nghe một lúc, hắn nghe được tên tiểu phu lang nhà mình. Mấy người kia nói chuyện vòng vo, không rõ ràng, nhưng hắn vẫn mơ hồ hiểu được: hình như có người nói xấu tiểu phu lang, bị người Nam gia nghe được nên ăn một trận, còn phải bồi thường một lượng bạc.
Đúng lúc đó, mấy bà tám kia phát hiện ra Bỉnh Ôn Cố, thấy hắn vác một con nai trên vai, lập tức đổi chủ đề sang con nai ngốc.
“Đây là nai ngốc sao?”
“Bỉnh đại lang, là ngươi săn được à?”
“Không thể nào! Dáng người ngươi như vậy mà săn được nai à? Có phải nhặt được trong bẫy chồng ta đặt không?”