Chương 32

“Đủ rồi! Im hết cho ta!” Lý chính quát lớn, nhìn mấy bà tám bị đánh nhừ tử, rồi lại nhìn Nam gia hầu như không hề gì, biết vụ này không dễ dàn xếp.

“Miêu thị, bà lấy một lượng bạc ra đền cho mấy nhà kia, chuyện coi như kết thúc.” Lý chính nói.

Miêu thị gào lên: “Dựa vào cái gì! Bọn chúng nói vậy mà không bị đánh chết là may, tại sao nhà ta phải đền tiền?”

Lý thị, Vương thị cũng không chịu. Lý thị gào: “Nam đại lang nhà họ túm tóc ta, tát lia lịa. Ta bị trọc cả mảng đầu, không biết có mọc lại không, nếu không mọc thì coi như ta hủy dung, là chuyện cả đời, chút tiền đó sao đủ?”

Vương thị cũng hét: “Răng ta bị tụi nhỏ Nam gia đánh lung lay hết rồi, số tiền kia chưa đủ ta đi trám răng nữa!”

Mấy người mặt sưng vốn chẳng định vòi tiền, thấy Lý thị và Vương thị làm loạn cũng hùa theo.

Lý chính tức đến mức chỉ tay vào đám đó: “Mấy người im hết! Không phải tại mấy người ăn nói mất dạy thì Nam gia có ra tay không? Với những gì mấy người nói, bị đánh chết cũng không oan!”

Lý chính quay sang đám đàn ông nhà mấy bà kia: “Mấy ông đừng tưởng mình oan ức. Đặt mình vào vị trí họ mà xem, có người dám nói mấy lời đó về vợ con các ông, các ông có điên lên không?”

Rồi quay sang Miêu thị: “Nhà bà dù có lý, nhưng cũng không nên ra tay. Nhất là Nam đại lang, ngươi là nam nhân mà đánh nữ nhân, thế nào cũng không chấp nhận được. Hai bên đều sai, mỗi bên phạt năm mươi trượng, một lượng bạc nhà bà vẫn phải trả.”

Nếu chỉ là nữ nhân đánh nhau thì lý chính đã cho giải tán, nhưng nam nhân ra tay mà không đền thì sau này mấy tay rảnh việc trong làng sẽ học theo.

Nam gia biết không trả không được, đành cắn răng chấp nhận.

Cả nhà có mỗi bảy, tám trăm văn, còn phải vay thêm mấy trăm văn mới đủ bồi thường.

Người bị nhẹ thì được lý chính phát cho mười văn, phần còn lại chia đều cho Lý thị và Vương thị, mỗi người nhận được hơn bốn trăm văn.

Lý thị và Vương thị vẫn còn chưa phục, bị lý chính mắng cho một trận tơi bời, ông còn lớn tiếng cảnh cáo: nếu lần sau còn dám nói xấu người khác sau lưng, không cần ai ra tay, chính ông sẽ tự tát mỗi người một cái, rồi đuổi thẳng ra khỏi đây.

Nam Cẩm Bình về đến nhà, trong lòng rối bời, cậu cảm thấy chính mình đã gây ra họa lớn cho cả nhà, khiến phải bồi thường đến mức sạch cả gia sản, áy náy vô cùng: “Cha mẹ, con xin lỗi, đều tại con cả, nhà mình mới phải bồi thường nhiều như vậy. Sau này con nhất định sẽ ít lộ diện hơn, họ không nhìn thấy con thì chắc sẽ không mắng nữa đâu.”

Miêu thị lập tức nói: “Chuyện này không phải lỗi của con, cái đám phụ nhân kia là không thấy ai sống khá hơn mình thì ngứa mắt. Cho dù con có trốn vào hang chuột, bọn họ cũng không tha cho đâu. Gặp loại người như vậy thì không thể nhân nhượng.”

Nam đại lang cũng nói: “Phải đánh, dù có phải đền tiền cũng phải đánh. Không thì bọn họ tưởng nhà mình dễ bắt nạt, sau này còn cưỡi lên đầu nhà mình mà ỉa đấy!”

Nam phụ nhìn Nam Cẩm Bình đầy thương xót: “Đám phụ nhân đó cả ngày không làm gì ngoài nói bậy, miệng còn thối hơn hầm phân, con đừng để trong lòng.”

Vợ của Nam đại lang là Cố thị thì chu miệng, nói: “Cha mẹ à, dù gì đi nữa thì chuyện hôn sự của Cẩm ca nhi cũng nên tính tới rồi, kéo dài nữa e là ảnh hưởng đến hôn sự của mấy đứa khác trong nhà.”

Nam Cẩm Bình vốn đã cảm thấy mình gây họa lớn cho nhà, nghe đại tẩu nói vậy càng thêm xấu hổ, chỉ hận không thể biến mất khỏi thế gian.

Miêu thị trừng mắt nhìn Cố thị, mắng: “Không nói được câu nào hay thì câm mồm lại! Không ai coi cô là câm đâu!”

Cố thị không phục, vì nàng ta cũng chẳng nói sai. Miêu thị thừa biết giờ cả làng đang bàn ra tán vào Nam gia thế nào, hôn sự của mấy đứa con trai khác chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng dù sao cũng chẳng phải con mình, bị ảnh hưởng thì bị ảnh hưởng, không ai lấy thì càng đỡ tốn bạc.