“Thông phòng cái gì mà thông phòng, nghe hay ho thế thôi chứ chẳng phải kỹ nữ sao!” Vương thị bĩu môi: "Nếu Nam ca nhi mà thật sự đi làm kỹ nữ, thì phải bắt Nam gia dọn khỏi thôn. Thôn Thượng Hà chúng ta không thể có kỹ nữ, nếu không sau này nam nữ trong thôn còn ai lấy được chồng, còn ai dám kết thân với người trong thôn? Chẳng phải là kéo cả thôn xuống bùn à?”
Lý thị lại nói: “Mà đám kỹ nữ ấy mặt dày lắm, để cái thứ như vậy trong làng, mấy người yên tâm được sao? Không sợ hắn đi quyến rũ đàn ông nhà các người à?”
Trương Lý thị lập tức nói: “Nhà ta không sợ. Đàn ông nhà ta nghèo rớt mồng tơi, tiền nong trong nhà đều do ta giữ chặt, muốn ra ngoài cũng chẳng có đường mà đi.”
Lý thị bĩu môi: “Bà tưởng nghèo là yên ổn à? Ta nghe nói mấy người như thế bị cưỡi hết lượt này đến lượt khác, cơ thể đã nghiện chuyện đó từ lâu, một ngày không ngủ với đàn ông là ngứa ngáy khó chịu, một người còn không đủ, phải vài người mới được. Phát cơn lên rồi thì không cần tiền cũng được.”
“Thật à? Vậy thì làm sao đây, chẳng phải chồng ta nguy rồi à? Không được, sau này ta phải canh chừng chồng ta kỹ, tuyệt đối không thể để Nam Cẩm Bình nhìn thấy ông ấy!” Vương thị hoảng hốt nói. Chồng bà ta năm nay cũng hơn năm mươi, rụng gần hết răng, đi còn thở dốc từng bước, còn lớn tuổi hơn Nam phụ cả chục năm.
Mấy lời tám chuyện đó, dân làng chẳng buồn tránh mặt ai, cứ đứng giữa đầu làng mà nói oang oang, ai đi qua cũng nghe được.
Nam Cẩm Bình và người nhà từ trên núi hái rau dại xuống, vừa hay nghe thấy trọn vẹn.
Từ nhỏ đến lớn, cậu đã quen nghe những lời như vậy. Lúc còn bảy tám tuổi, cậu từng nghe những lời còn độc địa hơn.
Khi đó, mấy bé trai lớn hơn vài tuổi trong làng từng bắt cậu cởi sạch đồ cho chúng chơi đùa.
Trái tim Nam Cẩm Bình từ lâu đã bị tổn thương đến tả tơi, giờ đã rèn thành thép cứng đồng dày, nghe những lời đó dù đau lòng vẫn giữ được bình tĩnh.
Nhưng người Nam gia thì không chịu nổi. Miêu thị lập tức xông vào giữa đám đàn bà, một mình đối đầu năm sáu người mà không hề sợ hãi, vung tay tát mỗi người một cái.
“Tao đánh chết mấy con mồm thối chúng mày! Cả ngày không làm gì ngoài nói bậy, nhổ hết lưỡi chúng mày ra!” Miêu thị nổi điên đánh người, giống hệt mụ dở hơi. Mới đầu mấy bà kia không đề phòng, bị Miêu thị tát vài cái thì bừng tỉnh. Dù hơi chột dạ vì bị đυ.ng mặt đương sự, nhưng cũng không cam tâm đứng yên chịu đánh, liền cùng nhau xông vào đáp trả.
Dù Miêu thị phát điên, cào cấu điên cuồng làm mấy bà kia bị xước xát, nhưng một mình bà không địch nổi cả đám, chẳng mấy chốc đã rơi vào thế yếu.
Nam Cẩm Bình và mấy người anh em thấy mẹ bị lép vế thì lao vào.
Nam đại lang túm tóc Lý thị kéo ra sau, lôi bà ta khỏi người Miêu thị, tát cho mấy cái rõ đau.
“Ta cho bà cái tội nói bậy, cho bà cái tội đánh mẹ ta!”
Nam đại lang là trai trẻ mười mấy tuổi, sức dài vai rộng, đánh ba bà già chẳng tốn sức.
Dân làng thấy đám con trai Nam gia thực sự nổi cơn thịnh nộ, như muốn đánh chết người, bèn khuyên Nam phụ: “Ông mau bảo bọn nhỏ dừng tay đi, đánh ra chuyện thật thì sao.”
Cha Nam trong lòng vốn đầy uất ức, nhưng là nam nhân nên không tiện ra tay đánh mấy bà, cũng chẳng buồn cản.
Cuối cùng dân làng chịu không nổi, có người đi gọi người nhà bên kia, có người chạy lên nhà lý chính, mấy người khác thì vào can ngăn, mới tách được hai bên.
Nam gia đánh như điên, đám người Lý thị không ai thoát. Nhẹ thì mặt sưng, nặng như Lý thị với Vương thị độc miệng nhất thì bị giật rụng cả nắm tóc, đầu trọc từng mảng như vữa bong trên tường, xấu xí vô cùng.
Lý chính nhìn còn thấy chướng mắt.
Lý thị gào khóc: “Lý chính, ông phải làm chủ cho ta! Hôm nay không bắt Nam gia trả giá, ta sống không nổi nữa!”