Chương 30

Nghe tới đây, Miêu thị cuối cùng cũng hiểu ra.

“Của hồi môn” nghe thì hoa mỹ, thật chất chính là phòng hầu không danh phận.

Bình thường thì hầu hạ trên giường, có chuyện gì thì làm đầy tớ hầu hạ cả Lý gia.

Đã thế còn không bằng nô ɭệ chính thức, nô ɭệ còn có khế ước bán thân, có mấy đồng tiền bán mình, còn Cẩm Bình nhà bà thì chẳng được xu nào.

Chu Nam thị còn chưa nói xong, tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Ca nhi nhà bà mà đi theo cháu gái ta, có cháu ta che chở thì sống cũng không quá khổ. Gặp được cháu gái ta là phúc phận của nó, đời này xem như có chốn an thân...”

Miêu thị là người tính khí hiền lành mà giờ cũng run cả người vì giận, mặt trắng bệch.

Bà liếc thấy cây chổi dựa ở góc tường, lập tức giật lấy, quét thẳng vào mặt Chu Nam thị: “Cút! Mau cút khỏi nhà ta! Sau này đừng có vác mặt đến đây nữa!”

Chu Nam thị bị quét mấy phát liền, mặt bị quét rách rướm máu, đau đến kêu inh ỏi: “Nam lão nhị! Nam lão nhị! Ông trơ mắt nhìn vợ mình đánh ta thế này mà không sợ ta tố cáo là bất hiếu à?!”

Nam phụ cũng đã tức đến run người, chẳng thèm nể nữa: “Bà tính là họ hàng gì của ta mà bảo ta bất hiếu? Ta nể mặt bà đủ rồi! Mấy đứa! Đuổi bà ta ra ngoài!”

Mấy anh em Nam gia liền ào lên, thô bạo kéo bà ta ra khỏi cửa, không khách khí chút nào: “Sau này bớt đến đây đi! Nhà ta không tiếp loại người như bà!”

Rầm một tiếng, Nam đại lang đóng sầm cổng rào lại.

Tiếng cãi vã bên Nam gia đã khiến dân làng kéo nhau ra hóng chuyện từ sớm, thấy Chu Nam thị bị đuổi ra ngoài thì mắt sáng như chó thấy xương, nhao nhao vây lại hỏi han.

Chu Nam thị chẳng thấy bản thân sai chỗ nào, ngược lại còn thấy mình làm chuyện tích đức, liền kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Cuối cùng, bà ta còn nói: “Mọi người nói xem Nam gia có biết điều không? Rõ ràng là chuyện tốt đến thế, nếu không phải nhà ta nhân hậu, thấy ca nhi nhà họ đáng thương, định cho nó một con đường sống, thì đời nào lại tới lượt cái đứa ca nhi rẻ rúng đó?”

“Ta nói cho rõ ở đây, ca nhi nhà họ, nếu không đi theo làm của hồi môn cho cháu gái ta, thì đời này khỏi mơ lấy được chồng!”

“Cả đời sống khổ sở thê thảm, đến lúc già rồi cũng chẳng ai quan tâm hắn, chết đói cũng không ai biết, xác thối rữa sinh dòi, kéo cả ruồi nhặng với chuột đến, lúc đó mới có người phát hiện!”

Sau khi Chu Nam thị gây chuyện ầm ĩ như vậy, bất kể sự thật ra sao, bất kể Nam gia có đồng ý chuyện hôn sự kia hay không, thì kết quả cuối cùng vẫn là Nam Cẩm Bình bị gán với thân phận thông phòng, để lại trong lòng mọi người ấn tượng rằng cậu chỉ xứng làm thông phòng.

Thế là xong, ngay cả mấy ông già nghèo đến mức chẳng cưới nổi vợ, từng có chút lung lay vì tuổi lớn, giờ cũng không buồn để mắt tới Nam Cẩm Bình nữa.

Lý thị khoanh tay, vẻ mặt kiêu căng, nói giọng như bố thí: “Ban đầu ta còn định coi như làm việc thiện, làm mối cho Nam ca nhi đây. Bên nhà mẹ đẻ ta có một ông già độc thân, năm nay năm mươi tuổi, mấy hôm trước ngã gãy chân thành tàn phế, sống một mình bất tiện, muốn tìm người chăm sóc. Ta định bụng giới thiệu Nam ca nhi cho ông ấy, cũng coi như có chỗ dựa, giờ rùm beng thế này thì thôi vậy.”

Trương Lý thị cũng tiếp lời: “Ta cũng từng định giúp Nam ca nhi tìm một ông góa tàn tật, định bụng gả cậu ta đi. Bên kia vốn bảo sẽ suy nghĩ, giờ xảy ra chuyện thế này, người ta lập tức từ chối luôn.”

Triệu Vương thị nói: “Ca nhi như Nam ca nhi vốn đã khó gả, nếu gặp may được gả cho người đàn ông có tật cũng coi như yên ổn, giờ làm loạn như thế, đừng mơ đến chuyện gả chồng. Khéo lại thật sự phải làm thông phòng cho người ta, không danh không phận.”