“Nhà người ta họ Lý, chắc chị cũng nghe rồi, nhà bán gạo họ Lý trên trấn đấy, hai căn nhà lớn đằng trước đằng sau ấy. Quản lý tiệm gạo cũng là người thân trực hệ của họ Lý.” Giọng điệu bà ta như thể đang nói tới chính ông chủ họ Lý vậy.
Chu Nam thị rung đùi đắc ý kể tiếp: “Quản lý họ Lý đó mỗi tháng được hai lượng bạc tiền lương, nhà giàu lắm. Lần này ta nói tới chính là con trai út nhà họ, năm nay hai mươi lăm, hơn Cẩm Bình nhà bà vài tuổi thôi.”
Nghe nói hay như vậy, Miêu thị lại không thấy vui mừng gì, ngược lại trong lòng lo lắng.
Bà biết rõ nhà mình như thế nào, không phải khinh thường con mình, mà là hiểu rõ hoàn cảnh xã hội.
Thời Đại Ung trọng nam khinh nữ, nam nhân địa vị cao hơn nữ nhân, nữ nhân thì cao hơn ca nhi.
Ca nhi có địa vị xã hội thấp nhất, tuy không phải nô ɭệ, nhưng thân phận cũng gần như vậy, chỉ là không có khế ước bán thân, không thể bị đem bán tuỳ ý.
Không nói đến tầng lớp quyền quý, chỉ riêng dân thường cũng chẳng ai muốn cưới ca nhi làm vợ cả. Một người con trai tốt sẽ không lấy ca nhi làm chính thất, cùng lắm là cưới về để chơi, chơi chán rồi thì đuổi đi.
Nếu ai cưới ca nhi làm chính thất, bất kể bản thân giỏi giang đến đâu cũng sẽ bị người ta cười nhạo, xem thường.
Chính vì thế, đến nhà nghèo nhất trong thôn cũng không chịu cưới ca nhi. Năm ngoái, một ông già độc thân năm mươi tuổi ở làng bên cưới một ca nhi mười sáu tuổi làm phu lang, thế mà cả làng, kể cả hai vợ chồng đó, đều cảm thấy ông ta thiệt thòi, còn ca nhi thì được lời.
Đa số ca nhi, hoặc là làm thϊếp, hoặc bị bán làm nô. Nếu được lấy chồng đàng hoàng, thì coi như có phúc lớn.
Trong tình hình như vậy, Miêu thị không thể mơ mộng rằng có nhà nào tốt sẽ thật lòng muốn lấy Cẩm Bình nhà bà.
“Nhà ấy mà tốt thật thế, sao lại muốn cưới con nhà ta? Hay là bị khuyết tật gì?” Miêu thị cảnh giác hỏi.
Bà nghĩ, nếu bên kia mà chỉ bị què chân, mất tay hay mù một mắt, miễn là còn sống bình thường được thì cũng chấp nhận.
Dù sao không có khuyết điểm, người ta cũng chẳng ngó ngàng tới Cẩm Bình nhà bà.
Miêu thị vừa hỏi xong thì Chu Nam thị đã nổi đóa.
“Ai bị tật hả? Con nhà bà mới có tật đấy!”
“À? Không có tật gì à?” Miêu thị dò hỏi: "Vậy là muốn làm thϊếp?”
Chu Nam thị bĩu môi, khinh thường như sắp trào ra khỏi mắt: “Người ta là tú tài tương lai đấy! Năm sau thi viện là đậu chắc luôn, chính là Tú tài gia! Bao nhiêu người muốn làm thϊếp mà không được, nhà bà còn mơ mộng gì?”
Không phải làm thϊếp, thì càng không thể là chính thất.
Miêu thị nhíu mày: “Chẳng lẽ định để Cẩm Bình nhà ta làm ngoại thất? Không đời nào! Dù Cẩm Bình nhà ta cả đời không lấy chồng, cũng không thể làm ngoại thất cho người ta!”
Không mai mối, không lễ hỏi, gọi là “ngoại thất” thì nghe cho sang, thật ra chỉ là kỹ nữ không danh không phận.
“Ca nhi nhà bà cũng đâu có đẹp nghiêng nước nghiêng thành gì cho cam. Tú tài gia người ta mà muốn nuôi ngoại thất, cũng không tới lượt một đứa xấu như nó!” Chu Nam thị lật mắt trắng dã.
Không phải thϊếp, không phải ngoại thất, càng không phải vợ kế, vậy là gì?
Miêu thị mất kiên nhẫn: “Bà cô, bà cứ nói thẳng đi.”
Lúc này Chu Nam thị mới nói: “Tú tài gia người ta vừa mắt cháu gái lớn nhà ta. Mọi người cũng biết cháu gái ta xinh như hoa như ngọc, vừa nhìn là mê, người ta một mực đòi cưới nó cho bằng được!”
Miêu thị nghe đến đây càng thấy kỳ lạ, nghe thế thì có liên quan gì đến Cẩm Bình nhà bà?
Chu Nam thị đắc ý tiếp lời: “Cũng bởi vì cháu gái ta tốt bụng, thấy ca nhi nhà chị chẳng ai thèm, cưới không xong, nên mới nghĩ giúp một tay.”
Giọng điệu đầy vẻ bố thí.
“Cháu gái ta bằng lòng cho ca nhi nhà chị đi theo làm người hầu cưới, gọi là ‘đi theo làm của hồi môn’, cùng vào Lý gia hưởng vinh hoa phú quý.”