Cả đám xông lên chắn trước mặt Nam Cẩm Bình. Nam đại lang trừng mắt giận dữ: “Em ta nói sai gì à? Đây là nhà bà chắc?”
Nhị lang nói theo: “Bà thử động vào một sợi tóc của em ta xem!”
Tam lang cũng dữ tợn không kém: “Bà dám đánh em ấy, ta sẽ đánh cháu cố bà!”
Bà cô này già rồi, mà cháu cố cũng chỉ nhỏ hơn tam lang chút, tam lang đủ sức đánh thật.
Bốn chàng trai đứng chắn trước mặt, ai nấy đều hằm hằm như muốn ăn thịt người. Chu Nam thị cũng bắt đầu chột dạ. Dù sao đây cũng không phải nhà bà ta, chẳng có ai chống lưng, lỡ chọc giận bọn trẻ này thật thì bà ta cũng không xoay sở được.
Tay bà ta giơ lên, đánh cũng dở, không đánh cũng không xong, đứng ngượng ngùng chẳng ra gì.
Miêu thị tuy không thể mắng thẳng vì kém vai vế, nhưng cũng chẳng ngại bóng gió: “Mấy đứa làm gì vậy? Đây là nhà mấy đứa, không phải chỗ cho ai muốn làm gì thì làm.”
Nghe thì như mắng con mình, nhưng ai cũng hiểu là đang chỉ vào Chu Nam thị, chỉ thiếu nước nói toạc ra là "bà đừng có mà làm loạn ở đây nữa!"
Chu Nam thị run rẩy nói: “Nam lão nhị, ông định đứng nhìn ta bị người ta ăn hϊếp trong chính nhà ông mà không can thiệp gì à?”
Nam phụ cũng chẳng buồn giả bộ tử tế nữa, mặt lạnh tanh: “Bà tới đây có chuyện gì thì nói mau đi. Nhà ta không nhàn như nhà bà, còn nhiều việc phải làm, không có thời gian nghe bà nói luyên thuyên.”
Chu Nam thị tức muốn nổ phổi. Rõ ràng bà ta tới đây là vì “mang tin mừng” cơ mà! Vậy mà Nam gia lại dám cư xử kiểu này!
Bà ta suýt nữa quay đầu bỏ đi, nhưng nghĩ đến chuyện cháu gái dặn vẫn chưa lo xong, đành nhịn nhục ngồi xuống, lấy hơi rồi nói: “Ta tới là mang tin mừng cho nhà các người.”
Miêu thị bĩu môi, nếu thật là chuyện tốt, bà ta còn nghĩ đến Nam gia sao?
Cả Nam gia đều biết thừa chuyện này chẳng có gì hay ho nên chẳng ai lên tiếng.
Chu Nam thị tiếp tục nói: “Ta đã tìm được cho Nam Cẩm Bình nhà các người một mối hôn nhân trời ban...”
Tim Nam Cẩm Bình đập thình thịch mấy cái, vừa nghe thấy chữ “hôn sự”, cậu liền nghĩ ngay đến Bỉnh Ôn Cố.
Chẳng lẽ Bỉnh Ôn Cố nhờ Chu Nam thị tới nhà cầu thân?
Nghĩ lại thì, chắc là không. Bỉnh Ôn Cố có khi còn chẳng quen Chu Nam thị, mà dù có quen, biết rõ quan hệ giữa hai nhà chẳng ra gì, sao có thể nhờ bà ta tới nói chuyện hôn nhân?
Nếu không phải do Bỉnh Ôn Cố nhờ, vậy thì là ai?
Không hiểu vì sao, sau khi chắc chắn không phải Bỉnh Ôn Cố nhờ Chu Nam thị tới, lòng Nam Cẩm Bình liền bình tĩnh lại, mặt cũng không còn nóng như lúc đầu nữa.
Cậu thì bình tĩnh rồi, nhưng Miêu thị thì lại rối lên.
Miêu thị vô thức hỏi: “Nhà ai thế?”
Nam Cẩm Bình năm nay đã mười tám tuổi, ở thời Đại Ung, bất kể là nữ tử, nam tử hay ca nhi, đến tuổi này đều bị xem là “ế”.
Nếu là đàn ông thì thành gã độc thân già, nếu là nữ thì là gái lỡ thì. Đối với một ca nhi như Nam Cẩm Bình, thì càng là chủ đề bị bàn tán.
Miêu thị vì chuyện hôn sự của Nam Cẩm Bình mà sốt ruột muốn chết. Nhà có một ca nhi lớn tuổi như vậy, mà quanh xóm không có một nhà nào tới hỏi cưới. Dù bà cố chủ động đi hỏi thăm, người ta chỉ vừa nghe nhắc đến đã quay đầu bỏ chạy như bị dọa, sợ bị bà bám riết không buông.
Chu Nam thị thấy Miêu thị sốt sắng như vậy thì không còn lạnh nhạt như lúc trước nữa, trong lòng đắc ý vô cùng.
Bà ta thầm nghĩ: [Quả nhiên là trong lòng sốt ruột, ca nhi nhà mình lớn thế rồi mà không ai thèm, sao có thể không vội cho được.]
“Chuyện hôn sự này đúng là đại phúc đại duyên, soi đèn l*иg cũng chẳng kiếm được đâu. Nếu Nam Cẩm Bình nhà bà gả được vào đó thì đúng là mồ mả tổ tiên nhà bà bốc khói đấy.” Chu Nam thị cười híp mắt nói.