Chương 27

Mà sắc thai ấy chính là dấu hiệu sinh sản của ca nhi. Càng đậm, càng đỏ, càng dễ thụ thai. Càng nhạt, khả năng sinh sản càng thấp.

Nam Cẩm Bình như vậy, gần như tương đương với không thể sinh con.

Nam phụ không cam lòng tin con mình không thể sinh, ông luôn tin vì nhà quá nghèo, ăn uống thiếu thốn khiến con trai không đủ dinh dưỡng mới thành ra thế. Chỉ cần ăn no đủ, sắc thai sẽ dần hồi phục.

Vợ chồng họ kiên quyết trả cháo lại cho cậu. Nam Cẩm Bình không từ chối được, đành tự mình ăn. Các anh em khác trong nhà thấy cha mẹ từ chối, dù ai cũng chưa no nhưng không ai lên tiếng xin thêm.

Bọn họ đều rất thương đứa em ca nhi duy nhất trong nhà.

Nam Cẩm Bình dù ăn chim nướng với trứng, thì bụng chỉ gọi là có cái lót, chưa no. Năm nay cậu mười tám, đúng tuổi đang ăn khỏe, ăn mấy cũng chưa đủ. Cậu chia cháo không phải vì no mà là vì thương cha mẹ.

Vì cha mẹ không chịu nhận, cậu đành tự ăn hết bát cháo chỉ trong vài thìa.

Vừa dọn xong bát đũa thì Nam gia đón một vị khách không mời, một bà cô họ xa bên nhà mẹ Nam phụ, gả sang làng bên, Chu Nam thị.

Cả Nam gia chẳng ai thích bà cô này. Thực tình là vì bà ta chẳng ra gì, hoặc đúng hơn là chỉ không ra gì với Nam gia, chứ đối xử với người ngoài thì khéo léo lắm.

Tất cả cũng vì Nam gia nghèo, khiến bà cô từ tận đáy lòng mà khinh thường.

Ngày thường hầu như chẳng qua lại, ngay cả Tết lễ cũng không đi thăm. Chỉ khi có việc thì mới miễn cưỡng nhấc chân tới, mà lần nào cũng ra vẻ bề trên lắm.

Hiểu rõ tính nết bà cô này, Miêu thị hỏi thẳng: “Lần này bà đến có chuyện gì?”

Chu Nam thị lập tức không vui, giọng cao vυ"t, sắc bén, nhướng mày ra vẻ kẻ cả: “Miêu thị, bà nói gì vậy hả? Nam lão nhị, ông nhìn xem vợ ông ăn nói với ta như thế, không biết dạy à?”

Chu Nam thị gọi “Nam lão nhị” chính là gọi Nam phụ. Ông thầm đảo mắt trong lòng, ông lạ gì tính bà cô này đâu, chẳng thấy vợ mình nói sai chỗ nào.

Nhưng người ta dù sao cũng là trưởng bối, lại cùng sống trong thôn, ông cũng chẳng thể nói toạc ra. Nếu không, dân làng sẽ chỉ nói ông bất kính, nước miếng thôi cũng đủ dìm chết vợ chồng ông.

Nam phụ bèn nhẫn nhịn: “Miêu thị ăn nói vụng về, ta thay bà ấy xin lỗi bà vậy.”

Nhưng xin lỗi kiểu này thì Chu Nam thị rõ ràng chẳng hài lòng, vẫn hất hàm kênh kiệu: “Nam lão nhị à, không phải ta nói nặng lời, nhà các người dù nghèo đến đâu cũng không nên tự buông bỏ như vậy. Vẫn phải biết tôn trọng người già, thương yêu trẻ nhỏ. Vợ ông mà nói năng như thế ở nhà ta, ta đã bảo con trai ta vả cho mấy cái rồi!”

Cái bà cô này... mở miệng ra là muốn Nam phụ đánh Miêu thị!

Nam Cẩm Bình nghe xong thì không chịu được, lườm một cái, nhỏ giọng làu bàu: “Đây đâu phải nhà bà.”

“Cái thằng oắt này nói gì hả?!” Chu Nam thị lần này thật sự tức. Ban nãy bà ta còn chỉ kiếm cớ mắng vốn, chủ yếu là ra oai. Ai dè Nam Cẩm Bình dám cãi thẳng vào mặt, tức là không nể mặt bà ta tí nào.

Chu Nam thị xưa nay vốn chẳng coi Nam gia ra gì, giờ bị một đứa ca nhi mà bà ta cho là sinh ra để làm nô tỳ cho cháu gái mình cãi lại, tức thì muốn dạy dỗ cho chừa.

Bà ta nghĩ vậy rồi giơ tay tát thẳng vào mặt Nam Cẩm Bình.

Nam Cẩm Bình chẳng ưa gì Chu Nam thị, nhưng vì đạo hiếu nên không thể ra tay đánh lại. Nhưng không đánh lại không có nghĩa là không né.

Cậu trẻ tuổi, phản xạ nhanh, lập tức tránh được cú tát đó.

Một bạt tai hụt khiến Chu Nam thị càng giận, không ngờ một ca nhi thấp hèn như Nam Cẩm Bình lại dám né tránh! Bà ta xông tới muốn đánh tiếp: “Còn dám né à! Hôm nay không đánh chết mày thì không được!”

Anh em Nam gia chịu hết nổi rồi. Tới nhà họ giở trò thì thôi đi, lại còn dám đánh người ngay trước mặt họ?