Chương 26

Nam Cẩm Bình cúi đầu, mặt đỏ bừng: “Nếu... nếu ta không đồng ý thì sao?”

“Dù em đồng ý hay không, ta cũng sẽ không nói ra chuyện em từng cứu ta.” Bỉnh Ôn Cố nói: “Ta thích em là thật. Chỉ cần em đồng ý lấy ta, ta thề sẽ không để em phải khổ một ngày nào.”

Còn chuyện “không để em khổ”, Nam Cẩm Bình chẳng mấy để tâm.

Bỉnh gia nghèo đến mức nào, sống cùng thôn làm sao cậu không biết?

Nam Cẩm Bình thật ra không sợ nghèo. Cậu từ nhỏ đã ăn khổ quen rồi, chưa từng có ngày sướиɠ. Điều cậu sợ là trái tim mình bị tổn thương.

“Để ta suy nghĩ đã.” Cậu nói.

Bỉnh Ôn Cố cũng không mong hôm nay được đồng ý ngay, chỉ cần để Nam Cẩm Bình biết lòng mình là được.

“Được. Mong em suy nghĩ nghiêm túc về ta. Ta sẽ khiến em sống sung sướиɠ đủ đầy.” Hắn nói: “Nếu em đồng ý, ta sẽ nhanh chóng bảo mẹ đến nhà em cầu thân. Kỳ thi hương sắp đến rồi, ta muốn kết hôn trước đó, để sau khi đỗ tú tài, hôn sự của chúng ta không bị ai phá ngang.”

Bỉnh Ôn Cố rất tự tin về lần thi này, không phải vì tự kiêu, mà vì hắn là lính gác, một người có tinh thần lực cường đại, ngũ cảm sắc bén, nhớ đâu thuộc đấy.

Ngay cả trong số những người giỏi nhất, hắn cũng là người xuất sắc nhất.

Dù vậy người khác không biết điều đó. Cho nên khi hắn nói mình chắc chắn đỗ, trong mắt người ngoài là đang khoác lác, tự mãn.

Trong lòng Nam Cẩm Bình cũng không mấy tin, nhưng không phản bác.

Hai người chia tay, Nam Cẩm Bình về lại Nam gia. Vừa bước vào cổng đã thấy Miêu thị đang bận rộn trong bếp, cậu lập tức vào giúp, tạm gác mọi suy nghĩ sang một bên.

“Mẹ, để con nấu cho, mẹ vào trong nghỉ một lát đi.” Nam Cẩm Bình nói.

“Không cần đâu, con cũng đi hái rau cả ngày rồi, để ta làm.” Miêu thị thương con.

Nam Cẩm Bình cũng thương Miêu thị, cứng rắn giật lấy bó củi trong tay bà, tự tay nhóm bếp, lăng xăng làm cơm.

Nam gia sống chẳng dễ dàng gì, bởi vì nghèo, nên cả nhà đều khổ. Nam Cẩm Bình sinh ra trong nhà này tất nhiên cũng khổ. Nhưng vợ chồng Nam gia chưa bao giờ vì cậu là ca nhi mà đối xử tệ bạc, dù rằng trong thôn có không ít người từng cười nhạo vì họ có một đứa con như vậy.

Nam Cẩm Bình không phải không biết những lời đó, cậu biết hết. Có kẻ còn cố ý châm chọc trước mặt cậu.

Vì vậy, từ nhỏ Nam Cẩm Bình đã rèn cho mình tính cách cứng cỏi. Ép bản thân phải giỏi hơn cả nam nhân, luôn là lao động chính trong nhà. Bao năm qua, người ăn ít làm nhiều nhất chính là cậu.

Miêu thị nhìn bóng lưng bận rộn của con, nghĩ đến số phận khổ cực của cậu, trong lòng xót xa, vội lau nước mắt nơi khóe mắt, chỉ sợ cậu trông thấy.

Bữa chiều vẫn như mọi khi, cháo rau dại với ngũ cốc thô. Không riêng gì Nam gia ăn kham khổ, thời điểm này nhà nào cũng thế. Có điều dù vậy cũng không phải nhà nào cũng có được, như Bỉnh gia chẳng hạn, cháo rau mà còn không có gạo.

Cả Nam gia ngồi quanh bàn ăn. Dù bữa cơm đạm bạc, ai nấy vẫn ăn rất ngon lành, cứ như đang được thưởng thức cao lương mỹ vị.

Nam Cẩm Bình vừa nãy đã ăn thịt chim nướng và trứng chim nên không quá đói, ăn chậm rãi.

Chỉ trong lúc cậu cúi đầu ăn vài miếng, ngẩng lên đã thấy vợ chồng Nam gia ăn sạch sẽ cả bát rồi.

Cậu nhìn hai chiếc bát trống không của cha mẹ, trong lòng đau xót, liền múc nửa bát cháo rau trong bát mình chia cho mỗi người một nửa.

“Cha mẹ, con chưa đói, hai người ăn đi.”

Miêu thị lập tức nói: “Nói bậy, dù chưa đến vụ thu, con cũng đi hái rau cả ngày rồi, sao có thể không đói? Đứa bé này, mau ăn đi, đừng để đói hỏng người.”

Nam phụ cũng không nhận: “Cẩm ca nhi à, con đang tuổi lớn, không được để đói.”

Ca nhi vốn đã khó sinh nở hơn nữ tử, mà sắc thai trên bụng Nam Cẩm Bình lại rất nhạt, nhạt đến mức không nhìn kỹ còn chẳng thấy.