Còn Bỉnh Ôn Cố, tuy chưa từng theo đuổi ai, nhưng một kẻ độc thân suốt hai trăm năm mà rốt cuộc đã động lòng, tình cảm bùng cháy đủ khiến người ta tan chảy.
Hắn nói thẳng: “Tất nhiên là đang theo đuổi em. Nam Cẩm Bình, ta thích em, muốn cưới em làm phu lang.”
Nam Cẩm Bình không ngờ Bỉnh Ôn Cố lại trực tiếp như vậy, mặt đỏ bừng: “Nếu là vì trả ơn cứu mạng, thì huynh không cần làm đến mức này đâu, thật đấy, không cần phải dùng cả bản thân để đền đáp...”
“Dĩ nhiên không phải.” Bỉnh Ôn Cố cắt lời cậu: "Ta đơn thuần là thích em thôi. Miệng thì nói tặng đồ vì báo ân, thật ra chỉ là cái cớ để tiếp cận em.”
Nam Cẩm Bình từ bé đến lớn chưa từng được ai tỏ tình trắng trợn như vậy, lắp bắp chẳng biết nên làm gì, nhưng trong lòng lại không giấu được sự xao động.
“Nhưng... nhưng chẳng phải huynh từng thích Lý nhị nương sao? Thích đến mức bị từ hôn mà còn nhảy sông tự tử. Ta không tin nổi... thứ tình cảm sâu đậm như thế mà mới mấy ngày đã thay đổi, giờ lại quay sang thích ta?”
Bỉnh Ôn Cố cuống quýt giải thích: “Ta chưa từng thích cái cô nhị Nương gì đó của Lý gia. Từ nhỏ đến lớn, tổng số câu ta nói với nàng ta đó còn chưa bằng hôm nay nói với em đâu!”
Hắn sợ phu lang hiểu lầm nên càng giải thích mạnh: “Ta nhảy sông là vì bị Lý gia chọc giận. Lý thị đến nhà ta đòi từ hôn, mắng ta là đồ vô dụng, cả đời này cũng chẳng thể đỗ tú tài. Còn bảo nhà ta nghèo thế thì cưới vợ cái gì, có cưới cũng chỉ kéo người ta theo khổ cực. Ta lúc đó đang bị áp lực chuyện thi cử, sợ lại thi trượt, xấu hổ giận dữ quá mới nhất thời nghĩ quẩn nhảy sông. Hoàn toàn không phải vì thích nàng ta!”
Bỉnh Ôn Cố sợ Nam Cẩm Bình bị dọa bởi cái nghèo nhà hắn, vội nói: “Trải qua một lần chết, ta nghĩ thông nhiều điều, học hành cũng có tiến bộ. Ta tin lần thi này mình chắc chắn đỗ. Với lại em đừng nhìn nhà ta nghèo, ta có thể kiếm tiền. Ta thề, chỉ cần em đồng ý lấy ta, ta tuyệt đối không để em phải chịu khổ, sẽ nâng em như nâng trứng.”
Mặt Nam Cẩm Bình nóng như lửa, nhưng vẫn không hoàn toàn tin: “Nhưng ngày trước trong thôn, huynh chẳng bao giờ nhìn thẳng ta, mỗi lần gặp là tránh như tránh tà. Vậy huynh giải thích sao?”
Bỉnh Ôn Cố muốn chửi thề. Đó toàn là lỗi của nguyên chủ! Tên đó đúng là mù mắt, không biết nhìn người tốt, không phải hắn!
Nguyên chủ tự cho mình là kẻ đọc sách, coi thường người khác, đúng là từng khinh ca nhi như Nam Cẩm Bình thật.
Nhưng hắn đâu giống vậy, hắn không chỉ không coi thường, mà còn thích cậu muốn chết.
Hắn bịa: “Tại khi đó ta có hôn ước từ nhỏ, hoàn toàn không có quyền lựa chọn. Có hôn ước, càng thích lại càng phải tránh xa, nếu không thì chẳng phải đẩy em vào tình thế khó xử à? Khi đó nếu ta gần em, thiên hạ sẽ cho rằng em là kẻ chen chân vào người khác, bị người đời mắng chửi thì sao?”
Hắn nghiêm túc nói: “Ta sẽ không bao giờ để người ta yêu phải chịu uất ức như vậy.”
Nam Cẩm Bình lờ mờ cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng lại chẳng nói rõ được.
Bỉnh Ôn Cố tiếp lời: “Nam Cẩm Bình, ta là thật lòng. Mong em suy nghĩ về ta. Trước kia không dám nói rõ là sợ em thấy bị ép buộc. Dù sao hôm đó em đã nhảy xuống sông cứu ta, trong mắt người cổ hủ, thì giữa ta với nhau đã có ‘da thịt chi thân’. Nếu ta lập tức cầu hôn, e là em sẽ nghĩ ta lợi dụng chuyện đó để ép em, sợ em từ chối rồi ta lại loan tin ra ngoài.”
Nam Cẩm Bình thử tưởng tượng, nếu hôm đó Bỉnh Ôn Cố lập tức tới nhà cầu thân, thì quả thật như hắn nói, cậu sẽ nghĩ ngợi rất nhiều.
Bỉnh Ôn Cố nói: “Theo lý, chuyện thành thân là chuyện lớn giữa hai họ, không nên hỏi riêng như ta hôm nay. Nhưng vì giữa ta có chuyện trước đó, ta không muốn em hiểu lầm, nên mới âm thầm hỏi em có nguyện ý hay không.”