Chương 24

Thấy mọi người trong nhà đều muốn ăn, lũ nhỏ thì trông mong rõ rệt, Lương thị cắn răng đồng ý.

Bữa chiều hôm đó, Bỉnh gia ăn gà, ai nấy đều ăn đến rạng rỡ, cảm giác như đón Tết.

Trong túi Bỉnh Ôn Cố còn có trứng gà rừng, bốn quả, hắn không mang ra. Hắn tính giữ lại cho mình ăn hai ngày, và mang hai quả cho Nam Cẩm Bình, một quả mỗi ngày, vừa đủ bốn quả.

Kế hoạch rất chỉnh chu, hôm sau hắn liền đem trứng cho Nam Cẩm Bình.

Trứng khác với thịt, rất dễ tặng. Khi đi ngang qua nhau giữa đám đông, hắn lén nhét quả trứng vào tay Nam Cẩm Bình. Đến khi cậu nhận ra thì hắn đã đi xa rồi, mà ở nơi công cộng, cậu cũng không tiện trả lại, đành nhận.

Bỉnh Ôn Cố phát hiện ra tặng trứng đúng là cách hay. Chỉ cần chờ lúc đông người nhét vào tay Nam Cẩm Bình là cậu không thể từ chối, thế là hắn bắt đầu lùng trứng khắp núi.

Hôm nay may mắn, đào được một cái tổ chim, lấy được bốn quả trứng, còn cả chim non. Hắn nướng hết cả trứng lẫn chim, nhét vào ngực rồi đi tìm Nam Cẩm Bình.

“Nam Cẩm Bình, Nam Cẩm Bình...”

Giờ Nam Cẩm Bình nghe tiếng gọi của hắn là quen lắm, mấy hôm nay Bỉnh Ôn Cố ngày nào cũng cho cậu đồ ăn.

Nam Cẩm Bình đứng dậy, kiếm cớ rời khỏi người nhà, rồi theo hắn vào một khu rừng nhỏ vắng vẻ.

“Cho em này, mới đào được tổ chim.” Bỉnh Ôn Cố nói: “Chim chia mỗi người một con, còn trứng em ba, ta hai.”

Dạo này Nam Cẩm Bình đã ăn không ít đồ Bỉnh Ôn Cố đưa tới, giờ nếu lại từ chối nữa thì đúng là làm bộ.

Cậu nhận lấy chim nướng rồi bắt đầu ăn. Vì mấy ngày gần đây được Bỉnh Ôn Cố ngày ngày cho ăn, Nam Cẩm Bình đã bớt thèm đến mức không nhịn được, giờ có thể từ tốn thong thả mà ăn thịt rồi.

Vừa ăn thịt chim, Nam Cẩm Bình vừa cúi mắt, không biết đang nghĩ gì, đột nhiên nói: “Bỉnh đại lang, nếu huynh đưa đồ cho ta chỉ để cảm ơn vì ta đã cứu mạng, thì mấy ngày qua như thế là đủ rồi, sau này đừng đưa nữa.”

Lần này Bỉnh Ôn Cố không dùng lại mấy lời như “cứu mạng ta mà chỉ đáng chừng ấy thôi sao” để lấp liếʍ Nam Cẩm Bình nữa, mà nhìn thẳng vào cậu, đôi mắt đen láy chăm chú: “Nam Cẩm Bình, em thực sự nghĩ ta ngày nào cũng mang đồ ngon mà chính ta còn tiếc không dám ăn đi cho em, là chỉ vì muốn cảm ơn cứu mạng thôi sao?”

Nam Cẩm Bình đột ngột ngẩng đầu nhìn hắn, đối diện với ánh mắt ấy, tim cậu như loạn nhịp mất vài nhịp.

Cậu bỗng nhận ra, Bỉnh đại lang thật ra rất đẹp trai. Sống mũi cao, mắt sâu, ngũ quan góc cạnh, đường nét như tạc, vô cùng tuấn tú.

Giờ đã khỏi bệnh, khí sắc tốt hơn, cả người như sáng rực lên.

Dù vẫn mặc quần áo cũ rách, lại không hề trông tả tơi, mà trái lại còn có cảm giác như một công tử nhà quan lâm vào cảnh sa sút.

Đó là vẻ quý khí mà dân thường không thể nuôi ra nổi.

Tim Nam Cẩm Bình đập nhanh đến mức cậu tưởng chừng mình cũng có thể nghe thấy được. Cậu lắp bắp: “Bỉnh đại lang, huynh… huynh nói vậy là có ý gì?”

Thật ra trong lòng cậu đã mơ hồ đoán được rồi.

Một người ngày nào cũng đưa đồ ngon cho mình, tận tâm tận lực như vậy, ngoài việc theo đuổi ra thì còn là gì nữa?

Nếu có ai đó kể chuyện này cho Nam Cẩm Bình nghe, cậu cũng sẽ đưa ra đáp án y hệt.

Nhưng một khi đặt bản thân vào thì cậu lại không dám chắc.

Bởi vì từ nhỏ đến lớn, vì thân phận là ca nhi, chẳng có người đàn ông nào trong thôn thật sự thích cậu.

Không những không thích, mà còn tránh cậu như tránh tà, cứ như chỉ cần đến gần là cậu sẽ bám lấy không tha, bắt họ cưới mình vậy.

Thậm chí Nam Cẩm Bình từng nghe rất nhiều người đàn ông trong thôn bàn tán sau lưng, rằng thà cả đời độc thân chứ cũng không lấy cậu.

Nói cậu chẳng ra gì, mà Nam Cẩm Bình thì lớn lên trong những lời ấy, nên trong chuyện tình cảm, cậu thực sự không có chút tự tin nào, cũng không thể có được.