Nam Cẩm Bình dù thèm đến nuốt nước miếng cũng vẫn cố nhịn, gượng gạo từ chối: “Huynh ăn đi, huynh mới khỏi bệnh, đang cần bồi bổ.”
Phu lang đang lo cho thân thể hắn đây mà. Bỉnh Ôn Cố trong lòng vui lắm: “Em nhìn kỹ đi, đây là nửa con đấy, nửa kia ta ăn rồi, phần này là cố tình để dành cho em.”
Nam Cẩm Bình liếc nhanh một cái rồi không dám nhìn mặt hắn nữa, cúi đầu, dùng mũi chân cào cào đất.
“Ta không thể nhận.” Nam Cẩm Bình nhỏ giọng nói: “Nếu là để cảm ơn ta cứu huynh, thì huynh đã tặng cá rồi.”
“Cả mạng của ta mà chỉ đáng giá hai con cá à? Em coi thường ta đấy à?” Bỉnh Ôn Cố lại lôi chiêu cũ ra. Mỗi lần hắn nói vậy, Nam Cẩm Bình lại chẳng biết phải trả lời thế nào.
Bỉnh Ôn Cố nhân cơ hội dùng miếng thịt gà cọ vào môi cậu: “Em xem, gà đã chạm vào môi em rồi, em không ăn thì ai ăn nổi nữa!”
Lý do này ngây ngô hết sức, Nam Cẩm Bình dám chắc, cho dù đã chạm môi cậu thì dân trong thôn vẫn tranh nhau mà ăn.
Bỉnh Ôn Cố nhét thẳng gà vào tay cậu: “Có người tới, ta đi đây, mai lại đến tìm em.”
Nói xong hắn chạy mất.
“Ca nhi à.” Tiếng của Miêu thị vọng lại, Nam Cẩm Bình theo phản xạ giấu tay cầm gà ra sau lưng, không để mẹ thấy.
“Con làm gì ở đây thế? Ta tìm con nãy giờ.”
Nam Cẩm Bình đáp: “Bên kia nhiều người hái rau quá, con thấy bên này vắng hơn nên sang tìm.”
Miêu thị nhìn con đầy nghi ngờ, nhưng không thấy gì khác thường, bèn dặn: “Đừng đi xa quá, núi rừng không an toàn.”
“Vâng, con biết rồi, mẹ.” Miêu thị đi xa rồi, Nam Cẩm Bình mới lấy gà ra ăn.
Cậu cũng không biết vì sao lại không nói chuyện Bỉnh Ôn Cố với mẹ mình. Bình thường cậu là một đứa con rất nghe lời, thế mà chuyện này lại cứ vô thức muốn giấu.
Không biết vì quá lâu không ăn thịt, hay vì tay nghề nướng thịt của Bỉnh Ôn Cố quá tốt, mà cậu thấy con gà này ngon đặc biệt. Ban đầu còn ăn nhỏ nhẹ, sau đó không nhịn được mà ăn ngấu nghiến.
Bỉnh Ôn Cố thực ra chưa đi xa, hắn trốn sau một gốc cây lớn, âm thầm nhìn Nam Cẩm Bình.
Lúc đầu thấy cậu ăn ngon lành, hắn rất vui. Nhưng càng nhìn cậu ăn vội, ăn ngấu nghiến, hắn càng thấy xót xa.
Chỉ là một con gà rừng thôi, mà Nam Cẩm Bình lại ăn đến mức như vậy, đủ thấy cuộc sống của cậu kham khổ ra sao.
Con gà còn lại hắn mang về nhà. Lương thị thấy thì lập tức mắng: “Đại lang, con lại lên núi à? Người còn chưa khỏe hẳn, núi non nguy hiểm lắm, đừng đi nữa.”
Bỉnh Ôn Cố đáp: “Con gặp may thôi, không vào sâu, nhặt được ở ven rừng.”
Tiền thị thấy gà thì cười híp mắt, quên luôn chuyện bị mắng buổi sáng, chen tới: “Mẹ, đưa con đi, đại ca cũng vì lo cho nhà mà.”
Lương thị mắng: “Ăn cái gì mà ăn, suốt ngày chỉ biết thèm. Gà này để mai đại ca cô mang ra trấn đổi gạo.”
Tiền thị bĩu môi, lũ nhỏ trong nhà thì mắt trĩu xuống đầy thất vọng.
Bỉnh Ôn Cố nói: “Mẹ, làm gà ăn đi. Ai trong nhà cũng cần bồi bổ, sắp tới là vụ thu rồi, không bồi thì e không chịu nổi.”
Lương thị do dự: “Nhưng gạo nhà mình cũng chẳng còn nhiều, chỉ có hai mươi đấu lần trước con mang về.”
Bỉnh tứ lang thật sự quá thèm, nói: “Mẹ, lời đại ca có lý, ai cũng cần bồi dưỡng một chút, không thì đến mùa vụ lại đổ bệnh. Cùng lắm mấy ngày nữa con lên trấn tìm việc ngắn hạn, biết đâu lần này gặp may.”
Bỉnh gia vốn không phải hạng lười biếng, chỉ là trấn nhỏ, người tranh việc ngắn hạn nhiều, không có quan hệ thì không giành được.
Lương thị khẽ quát: “Ta bảo bao nhiêu lần rồi, đừng gọi đại ca con là đại lang nữa, phải gọi là đại ca!”
Bỉnh tứ lang bĩu môi, chẳng để tâm.
Tiền thị cũng góp lời: “Mẹ, cứ làm thịt đi. Tới lúc có việc thì bảo tam lang theo làm luôn.”
Dù sao thì ngoài đại ca, người nào trong nhà cũng không tránh khỏi đi làm thuê, thôi thì ăn no đã rồi tính.