Đám người trong thôn cũng đi theo để mong kiếm chác gì đó, thấy Bỉnh gia không dễ bắt nạt, liền rút lui.
Còn Lý thị theo để xem Bỉnh gia bị bẽ mặt, thì tức đến nghiến răng, thậm chí còn uất hơn cả Vương thị là người trong cuộc.
Chuyện ầm ĩ đến vậy, Nam gia trong cùng làng tất nhiên cũng biết.
Miêu thị liếc nhìn tiểu ca nhi nhà mình đang chột dạ, nói: “Tối nay đừng nấu cá nữa, để mai hẵng làm, tránh gây rắc rối.”
Nam Cẩm Bình gật đầu, ngón tay vân vê gấu áo, trong đầu cứ nghĩ đến Bỉnh Ôn Cố người đã mang cá đến cho cậu, tim đập rộn lên.
Dân làng đã giải tán, người Bỉnh gia tiếp tục ăn cơm. Sau vụ vừa rồi, Tiền thị và Chu thị mắng Vương thị một trận dài.
Dù mắng chửi, Tiền thị vẫn không quên uống canh cá. Bữa canh cá này, với Bỉnh gia mà nói, thật sự quá quý giá.
Tiền thị muốn con gái mình ăn nhiều hơn một chút, đút một bát rồi lại đi múc thêm.
Bỉnh Ôn Cố vô tình thấy được, sợ con bé ăn nhiều quá đau bụng, liền nhắc: “Tam đệ muội, tiểu nương còn nhỏ, ăn không nổi nhiều vậy đâu.”
Nhà đã lâu không có món ngon, Tiền thị chỉ mong nhồi cho con nhiều một chút, nghe vậy thì nịnh nọt hắn: “Con bé nhà ta ăn được lắm, vẫn chưa no đâu, đúng không con?”
Vừa nói, nàng ta vừa thúc thúc tiểu cô nương trong lòng. Bỉnh tiểu nương mới hơn một tuổi, làm gì hiểu được no hay chưa, chỉ biết thứ gì ngon là cứ nhào vào, ôm lấy bát uống ừng ực.
Một đứa trẻ nhỏ như thế mà ăn được nhiều, Bỉnh Ôn Cố cho dù có keo kiệt cũng không tiếc một miếng canh. Hắn thật lòng chỉ lo con bé còn nhỏ, ăn nhiều quá sẽ đau bụng.
Lương thị giận dữ nói: “Đại lang đừng lo cho nó, con người ta, nó không thương, nếu thật sự đau bụng thì cứ trách nó xui xẻo vớ phải bà mẹ không biết điều.”
Bỉnh Ôn Cố không nói gì thêm, tiếp tục ăn cơm của mình.
Cả Bỉnh gia thật sự đã đói quá rồi, con cá bốn cân, cả nhà ăn sạch không chừa lại tí nước.
Buổi tối vừa ngủ không lâu, trong phòng Bỉnh tam lang đã náo loạn, quả nhiên con bé đau bụng.
Một đứa nhỏ như vậy mà đi ngoài liên tục sao mà chịu nổi, nhìn là biết không ổn.
Tiền thị khóc lóc thảm thiết, đập cửa phòng Lương thị: “Mẹ, mẹ ơi, con xin mẹ, cứu lấy cháu nội của mẹ đi!”
Lương thị tức đến run người, khoác áo đứng dậy mắng: “Lúc ăn tối, đại lang đã nhắc con không nên cho con ăn nhiều canh cá như vậy, con cứ không nghe, như thể nó tiếc miếng canh lắm vậy. Giờ thì sao, đau bụng thật rồi chứ gì!”
Lương thị lúc này thật muốn tát cho con dâu một cái.
Con dâu của tam lang là do chính Bỉnh tam lang chọn. Hai người ưng nhau, anh ta về nhà nói với cả nhà.
Lương thị vốn không đồng ý, nhưng không lay chuyển được con trai.
Bà mắng: “Cả nhà đang trong hoàn cảnh gì con không rõ à? Đến một đồng cũng không còn. Nếu còn một đồng cắc, ta đã đem đi mua gạo rồi!”
Bỉnh tam lang biết mẹ nói thật. Lúc này anh ta cũng giận vì vợ không nghe lời, cứ nhất quyết đút cho con ăn quá nhiều canh cá. Nhưng lúc này không phải lúc truy cứu, anh ta quay sang cầu xin Bỉnh Ôn Cố:
“Đại ca, chuyện hôm nay đều do Tiền thị sai, huynh đừng chấp nhặt với nàng ấy. Dù vì đệ hay vì cháu gái nhỏ cũng được, xin huynh cứu lấy tiểu nương.”
Hai vợ chồng họ làm ầm cả nhà, Bỉnh Ôn Cố vốn đã không ngủ được, đã dậy từ trước.
Hắn thật không muốn quản, đã nhắc trước rồi, giờ lại thành như thể hắn tiếc một bát canh. Nhưng đứa trẻ vô tội, hắn vào bếp lấy hai con cá, mang đến nhà trưởng thôn đổi lấy ba mươi văn, đưa cho Bỉnh tam lang và Tiền thị, bảo họ mau mang con đi khám.
Hai con cá đó nặng bốn cân, hiện giờ trên trấn giá một cân cá là mười lăm văn, bốn cân là sáu mươi văn.
Nhưng không còn cách nào khác, trong nhà đang cần tiền gấp, vay không ai cho, bán giá bình thường thì dân làng tiếc tiền không mua, chỉ đành bán rẻ.