Trong thời đại ấy, nhân loại chia làm ba loại: lính gác, dẫn đường, và người thường.
Lính gác ngũ giác nhạy bén, chiến đấu cực mạnh, tính khí hung hăng, dễ bạo phát.
Dẫn đường có tinh thần lực cao, tính tình dịu dàng.
Lính gác phải định kỳ được dẫn đường điều tiết tinh thần, nếu không sẽ rối loạn rồi tự bạo mà chết.
Bỉnh Ôn Cố chính là một lính gác.
Nhưng hắn mắc chứng sạch sẽ tinh thần, không chấp nhận ai ngoài bạn đời giúp mình điều tiết.
Lão cẩu độc thân suốt hai trăm năm rưỡi không được tinh thần điều hòa lấy một lần, có thể tưởng tượng tâm trí hắn bất ổn đến mức nào.
Khi chiến đấu với mẫu trùng, Bỉnh Ôn Cố bỗng thấy đời người vô nghĩa, chẳng bằng liều chết cùng kẻ thù để đổi lấy trăm năm yên bình cho nhân loại. Thế là hắn tự bạo, trở thành anh hùng của loài người.
Có lẽ nhờ công đức ấy, hắn xuyên qua nghìn năm, nhập vào xác chết của đại lang Bỉnh gia, trở thành Bỉnh Ôn Cố.
Vừa mở mắt, định bảo Lương thị đừng khóc nữa, thì một tràng ký ức không thuộc về mình ào ào ùa tới.
May là tinh thần lực của Bỉnh Ôn Cố mạnh mẽ, nếu không đã bị ký ức tràn về dồn ép đến ngất xỉu rồi.
Huyện Thượng Hưng là huyện nghèo nhất vùng, trấn Hưng Hà là trấn nghèo nhất huyện, còn thôn Thượng Hà thì là thôn nghèo nhất trấn.
Còn đại lang Bỉnh gia? Sống trong cái thôn nghèo nhất đó, lại còn là hộ nghèo nhất trong thôn.
Bỉnh gia đông người, tám đứa con, ba gái năm trai. Hai con gái đã gả chồng, hai con trai đã cưới vợ và có thêm vài đứa nhỏ.
Người trong thôn tuy nghèo nhưng còn ăn được no. Bỉnh gia nghèo đến mức bữa sau chưa chắc có cơm.
Lý do đại lang Bỉnh gia nhảy sông chính là vì sáng nay bị Lý nhị nương từ hôn.
Năm xưa, cha của đại lang từng cứu mạng cha của Lý nhị nương - Lý Đại Xuyên.
Không có gì để báo đáp, ông ta liền hứa gả đứa con gái còn đang trong bụng mẹ cho Bỉnh gia.
Lúc đó, đại lang đã bảy tuổi, còn hiện tại thì đã hai mươi ba.
Chênh lệch mười sáu tuổi khiến Lý nhị nương chẳng hề thân quen gì với vị hôn phu.
Khi nàng ta đến tuổi biết yêu đương, sao có thể cam lòng gả cho một kẻ vừa già vừa nghèo như Bỉnh đại lang, lại còn phải làm lụng vất vả cả đời?
Lý nhị nương nghĩ ra cách không phải gả cho Bỉnh gia, chính là tự tìm một mối hôn sự khác, gả làm thϊếp vào Triệu gia, một nhà giàu trên trấn.
Sáng sớm hôm nay, Lý gia chính thức lui hôn.
Bỉnh đại lang cảm thấy tủi hổ và phẫn nộ khi biết Lý nhị nương thà làm thϊếp cho lão già còn hơn gả làm chính thất cho một thanh niên trai tráng như mình, nhất thời nghĩ quẩn mà nhảy sông tự vẫn.
Bỉnh đại lang không được cứu kịp, cuối cùng chết thật.
Bỉnh Ôn Cố chính là lúc đó xuyên đến.
Bản thân hắn biết bơi, bình thường không cần ai cứu cũng có thể tự thoát hiểm. Nhưng rắc rối ở chỗ lúc đó Bỉnh Ôn Cố vừa mới tự bạo, vừa xuyên qua nghìn năm thời gian nhập vào thân thể Bỉnh đại lang, tinh thần vực của hắn vẫn còn hỗn loạn nghiêm trọng, hoàn toàn không biết đang xảy ra chuyện gì. Ý thức mơ hồ, không thể tự cứu, thậm chí còn có thể chết bất cứ lúc nào vì tinh thần vực rối loạn.
Giữa cơn hỗn loạn, dường như có ai đó đã thần giao với hắn, xoa dịu tinh thần vực vừa bạo loạn vì tự bạo, giúp hắn giữ được mạng sống.
Khi dần tỉnh táo, Bỉnh Ôn Cố vẫn chưa hoàn toàn nhận thức rõ, chỉ mơ hồ cảm thấy có người rời đi, lại có người khác đến gần.
Người đến đúng là mẫu thân của thân thể này - Lương thị.
Lương thị đưa hắn về nhà, mời đại phu đến, lại sắc thuốc đút uống. Đại phu bắt mạch xong thì thở dài: “Người này sống được hay không còn phải xem số trời. Nếu nửa đêm phát sốt cao thì tám phần là không cứu nổi.”
Lương thị thấy Bỉnh Ôn Cố tỉnh lại, lập tức ôm chầm lấy hắn khóc rống: “Con ơi, sao con lại dại dột như thế! Con có từng nghĩ đến mẹ không? Nếu con xảy ra chuyện gì, mẹ biết sống sao đây!”