Hàng xóm đến chơi chẳng ai gõ cửa, cứ thế đẩy cửa bước vào. Nhưng không phải ai cũng được thế, chỉ có những nhà thân thiết mới làm vậy. Nhà ít thân thì vẫn phải đứng ngoài gọi vài câu.
Vương thị với Bỉnh gia vốn chẳng thân thiết gì, hành động vậy đúng là lỗ mãng.
Lần gần nhất Vương thị được ăn thịt là Tết, giờ ngửi thấy mùi cá thơm nức, mắt nhìn chằm chằm vào nồi canh cá trên bàn, mắt gần như muốn rớt xuống nồi.
“Ôi chao, nhà bà thật là có phúc, được ăn cá thịt nha, thơm quá trời. Ta lần cuối ăn thịt là hồi Tết cơ đấy.” Vương thị cố tình nói vậy, theo lý thì người nghe sẽ thuận theo mà mời ở lại ăn.
Bà ta vừa nghĩ vừa mơ tưởng Bỉnh gia sẽ mời, thế là bà ta liền sẵn đà ở lại, còn gọi cả lũ con cháu đến.
Toàn là lũ trẻ, Bỉnh gia chẳng lẽ không dám cho ăn?
Tiếc là Bỉnh gia khác người. Họ nghèo đến độ đáy nồi cũng sạch bong. Vương thị vài tháng chưa được ăn thịt, chứ Bỉnh gia đã hơn một năm không được ăn miếng nào.
Cho nên dù Vương thị nói vậy, cũng không ai trong Bỉnh gia lên tiếng mời.
Nhưng nhà vẫn còn nợ Vương thị tiền, Lương thị không thể quá đáng quá, bèn giả vờ không hiểu ý, đứng dậy cười niềm nở nói: “Bà đến rồi à, có chuyện gì vậy?”
Vương thị thấy Lương thị không đón lời, biết ngay bà không định giữ mình lại ăn, trong lòng mắng Bỉnh gia keo kiệt.
Nhìn cái nhà xập xệ của họ, cũng chẳng lạ. Khách đến mà gặp bữa cơm cũng không mời một miếng.
Vương thị tỏ vẻ khinh thường, cũng chẳng thèm giấu, vốn nghĩ chẳng cần phải giữ ý với cái nhà nghèo rớt này.
Bà ta lạnh mặt nói: “Ô kìa, đã giả vờ không hiểu thì ta nói toạc ra nhé. Nhà bà ăn cá thịt linh đình thế kia, bao giờ trả ta hai mươi văn tiền?”
Nụ cười trên mặt Lương thị khựng lại. Nhà bà thật sự không còn đồng nào. Đừng thấy Bỉnh Ôn Cố bắt được nhiều cá mà tưởng khá, thật ra trong nhà đến hạt gạo cũng không còn. Đống cá đó còn phải mang ra chợ đổi lấy lương thực.
Lương thị giải thích: “Bà nói vậy oan cho nhà ta rồi. Nhà ta thực sự không còn tiền. Cá này là đại lang nhặt được ở bờ sông, trước đó nó còn bệnh nặng, mới giữ lại không bán, định để bồi bổ cho mấy đứa nhỏ.”
Vương thị bĩu môi, chẳng thèm nghe. Bà ta đến đây đâu phải để nghe giải thích, mà là muốn tìm cách vơ vét được chút gì.
Bà ta châm chọc: “Chà, bà sống cũng sang chảnh quá ha, nợ tiền người ta mà vẫn nghĩ đến chuyện bồi bổ thân thể. Nhà ta bị các người nợ tiền đây còn chưa dám nghĩ đến chuyện bồi bổ gì hết.”
Lương thị chẳng biết nói gì, chỉ đành cười trừ.
Vương thị vẫy tay kiểu ban ơn: “Thôi khỏi giải thích. Ta biết các người hôm nay không trả được tiền. Vậy thì nồi canh cá này, ta lấy một bát coi như tiền lãi.”
Lương thị tất nhiên không thể để bà ta bê đi dễ dàng, Tiền thị và Chu thị cũng không đồng ý. Ba người đàn bà liền đứng dậy chắn trước mặt Vương thị.
Vương thị lập tức la toáng lên: “Lương thị, bà định đánh người à?”
Bỉnh Ôn Cố vẫn ngồi ở bàn đàn ông, thản nhiên, không nhúc nhích.
Hắn nói: “Mẹ và các em dâu chẳng qua chỉ không muốn để bà mang đi nồi canh cứu mạng của nhà ta thôi.”
Giọng hắn chậm rãi, nhưng lại mang một áp lực vô hình: “Bà muốn cướp canh cứu mạng nhà ta, thì cứ bước qua xác mẹ và các đệ muội ta đi.”
Bỉnh Ôn Cố vừa dứt lời, Bỉnh nhị lang, Bỉnh tam lang, Bỉnh tứ lang cùng cặp song sinh nhỏ nhất đều đứng bật dậy, đồng thanh nói: “Muốn cướp canh cứu mạng nhà ta, thì bước qua xác chúng ta!”
Vương thị thật ra vẫn có phần sợ Bỉnh Ôn Cố. Cái hôm bị hắn nhìn một cái khiến bà ta gặp ác mộng mấy đêm liền. Đối mặt với hắn, bà ta vẫn thấy run.
Bỉnh gia tỏ rõ thái độ cứng rắn, Vương thị biết hôm nay không chiếm được lợi, đành mắng chửi vài câu rồi bỏ đi.