Chương 16

Nam Cẩm Bình năm nay đã mười tám tuổi, vậy mà người lại gầy gò nhỏ thó, trông chỉ như một thiếu niên mười lăm mười sáu. Cả thân hình gầy yếu đến mức, chỉ cần một cơn gió là có thể thổi bay. Bỉnh Ôn Cố thậm chí nghĩ, nếu là thân thể cũ của hắn, chỉ hơi dùng lực thôi cũng có thể bẻ gãy người này.

Trong lòng hắn đau xót vô cùng, nhưng lại không dám biểu lộ, cố tình giả vờ tức giận: “Em nói vậy là có ý gì? Khinh thường cái mạng của Bỉnh Ôn Cố ta à? Mạng ta trong mắt em không đáng giá bằng hai con cá rẻ mạt này sao?”

Hắn cố ý nói như vậy chính là để Nam Cẩm Bình chịu nhận.

Quả nhiên, Nam Cẩm Bình lập tức lúng túng, tay chân thừa thãi, nhìn Bỉnh Ôn Cố không biết phải giải thích thế nào cho rõ rằng mình hoàn toàn không có ý đó.

Bỉnh Ôn Cố liền tiện tay quẳng hai con cá vào giỏ đựng rau của Nam Cẩm Bình, mạnh mẽ nói: “Ta thấy cái mạng của Bỉnh Ôn Cố ta cũng xứng với hai con cá này. Dù sao cũng cảm ơn em đã cứu ta.”

Nam Cẩm Bình đứng ngẩn người, tay xách giỏ rau giờ nặng hơn hẳn, không biết phải làm sao.

Tính cách của cậu vốn là như thế, bên ngoài có vẻ khó gần, thật ra là do từ nhỏ đã phải nghe quá nhiều lời gièm pha, vì để không bị tổn thương, cậu chỉ có thể dựng nên một lớp giáp lạnh lùng để đối kháng lại thế giới vốn đầy đâm chọc. Nhưng bên trong lớp giáp đó, lại là một bánh nếp mềm dẻo, dễ xúc động.

“Trước giờ ta vẫn đang dưỡng bệnh, chưa thể tự mình đến hỏi thăm. Ngày ấy em vì cứu ta mà ngâm trong nước lâu như vậy, có bị nhiễm lạnh không?” Bỉnh Ôn Cố nhìn ra được Nam Cẩm Bình ngoài cứng trong mềm, không nỡ hù dọa thêm nữa, liền dịu giọng hỏi han.

Chưa từng có ai tặng quà cho Nam Cẩm Bình, nhất thời cậu chỉ cảm thấy cái giỏ chứa hai con cá kia không phải đang đè trên tay, mà là đè lên tim cậu vậy.

“Không sao cả, Lương thẩm có đem cho ta nước sắc vỏ cây liễu. Ta cũng tự nấu uống vài lần.” Dù còn chưa quyết định có nhận hai con cá hay không, nhưng người ta đã tặng quà rồi, Nam Cẩm Bình cũng không tiện tiếp tục giữ gương mặt lạnh lùng.

“Ta không cố ý nói với mẫu thân ta đâu. Hôm đó em cứu ta lên bờ xong, ta liền bị bệnh, không xuống giường nổi. Lại lo em ngâm nước lâu dễ bị nhiễm lạnh, nên đành nhờ mẫu thân ta đưa nước tới.” Bỉnh Ôn Cố vội vàng giải thích. Hôm đó Nam Cẩm Bình cứu hắn rồi bỏ đi luôn, chắc chắn là không muốn người khác biết, nên hắn phải nói rõ.

“Ta biết em không muốn để lộ chuyện đó, nên ngoài mẫu thân ta ra, ta không nói với ai khác. Ngay cả bà ấy cũng đã thề là sẽ không hé lộ nửa lời.”

Bỉnh Ôn Cố nghiêm túc, còn giơ tay định thề. Dáng vẻ chân thành đến mức khiến Nam Cẩm Bình thoáng thất thần. Không hiểu sao, cậu bỗng cảm thấy Bỉnh đại lang hôm nay dường như khác hẳn mọi khi.

Giống như là quần áo sạch sẽ hơn, tóc tai gọn gàng, người tỏa ra mùi táo tẩy dễ chịu. Cả tinh thần cũng thay đổi, lưng thẳng tắp như tùng như bách, tựa như cả thế gian này cũng không đè gãy nổi cột sống ấy.

Nam Cẩm Bình chưa từng đọc sách, không biết diễn tả khí chất đó như thế nào, chỉ có thể nghĩ đến bốn chữ “đỉnh thiên lập địa”.

Người đang đứng hiên ngang trước mặt cậu không giống bất kỳ ai trong làng, kiêu ngạo, cô độc, như thể cách biệt hẳn với thế giới.

Tự dưng tim Nam Cẩm Bình đập thình thịch, bỗng nhớ lại cái hôm đưa người từ sông lên, mệt đến mức nằm vật trên bờ, mơ mơ màng màng lại mơ một giấc mộng mờ ám.

Trong mơ, cậu và người kia rất thân mật, làm đủ chuyện mà chỉ phu phu mới có thể làm cùng nhau.

Tỉnh lại, cậu đã từng nhớ lại giấc mơ ấy mà âm thầm trách móc chính mình, nghĩ rằng đó là vì mình quá thiếu thốn tình cảm mà tưởng tượng ra.