Chương 15

Bỉnh Ôn Cố ngâm mình trong nước ấm, tắm rất nghiêm túc, kỳ cọ từng lớp bụi đất, dùng táo tẩy tới bốn, năm lần, đảm bảo toàn thân sạch sẽ không mùi mới ra khỏi thùng tắm.

Chỗ táo tẩy còn lại được hắn dùng để gội đầu. Tóc hắn dài, bết và rối, mấy lần gội đều tức muốn cắt quách đi cho rồi.

Nếu không phải còn phải dự thi, chắc hắn đã cắt ngắn từ lâu để tiện chăm sóc.

Sau khi xử lý bản thân xong, đợi tóc khô, hắn thay một bộ quần áo tuy rách nhưng sạch sẽ, rồi ra sân tìm một cái sọt tre.

Sọt tre, nia, các loại đồ đan trong nhà đều là người nhà tự đan bằng liễu, tay nghề không tệ, chẳng thua hàng ngoài chợ. Có lúc họ còn đem ra chợ bán, nhưng vì người biết đan thì nhiều, bán chẳng được bao nhiêu tiền.

Bỉnh Ôn Cố ngồi xổm bên thùng cá lựa kỹ từng con, cá to quá thì sợ phu lang không dám nhận.

Cá nhỏ quá thì Nam gia cũng đông miệng ăn, nhỡ đâu phu lang chưa kịp ăn đã hết.

Lựa qua lựa lại, cuối cùng chọn hai con vừa phải, mỗi con tầm hai cân.

Thật ra hắn vẫn thấy ít, nhưng không còn cách nào, cho nhiều quá thì sợ Nam Cẩm Bình không nhận.

Vẫn là phải sớm “ôm người vào lòng” mới có thể cho bao nhiêu thì cho, muốn dỗ ngọt ra sao thì dỗ.

Nghĩ vậy, hắn phủ lên sọt cá một lớp cỏ khô rồi xách đi.

Dọc đường đến Nam gia, Bỉnh Ôn Cố cố gắng né tránh người trong thôn, đến nơi cũng không gõ cửa mà trốn sau đống củi, chờ Nam Cẩm Bình về.

Lúc này trên núi toàn rau dại, nhà ai cũng lên đó hái, Nam gia cũng không ngoại lệ, nên hắn mới chọn thời điểm này.

Không đợi lâu, Nam Cẩm Bình đã trở về, lại còn đi một mình.

Bỉnh Ôn Cố nhìn quanh, không thấy bóng dáng ai khác mới từ sau đống củi bước ra.

“Nam Cẩm Bình.” Hắn gọi.

Người bất ngờ xuất hiện khiến Nam Cẩm Bình giật mình, đến khi nhận ra là ai thì tim đập loạn mới dần ổn định lại.

Nam Cẩm Bình trưng ra gương mặt nghiêm túc, hỏi thẳng: “Huynh tìm ta có chuyện gì?”

Không phải cậu cố tình nghiêm mặt với Bỉnh Ôn Cố, mà là bản tính vốn như vậy.

Là ca nhi, Nam Cẩm Bình từ nhỏ đã phải chịu đủ lời ra tiếng vào, đến cả lũ trẻ cùng chơi ngày xưa cũng hay nói những lời rất khó nghe, khiến cậu dần không ra khỏi nhà, không còn chơi cùng bọn trẻ trong làng nữa.

Môi trường trưởng thành như vậy khiến cậu dần hình thành tính cách ít nói, lúc nào cũng nghiêm mặt.

Bỉnh Ôn Cố chẳng để ý đến gương mặt lạnh lùng ấy, cười toe toét bước lại gần, thái độ nịnh nọt đến mức khiến người ta khó đỡ. Nếu đằng sau có đuôi, chắc giờ này vẫy như cánh quạt rồi.

Hắn xách sọt cá ra trước mặt cậu, nói với giọng cảm kích: “Nam Cẩm Bình, cảm ơn em đã cứu ta hôm đó. Đây là cá ta tự bắt, không đáng bao nhiêu, chỉ chút lòng thành, mong ngươi đừng chê ít.”

Nam Cẩm Bình cúi nhìn thấy trong sọt là hai con cá chép béo múp, vẫn đang nhảy lạch bạch trong sọt, chắc mỗi con cũng nặng chừng hai cân, loại cá béo thế này đâu dễ bắt.

Hơn nữa Bỉnh gia nghèo nát như vậy, từ bao giờ mà hào phóng thế, hai con cá hai cân mà nói là “chút lòng thành”?

Hai con cá như thế mà đặt vào nhà nào trong làng cũng được coi là quà tặng nặng ký.

Nam Cẩm Bình không dám nhận, liên tục xua tay: “Huynh đem về đi, chuyện hôm đó đâu đáng để tặng quà lớn như vậy.”

Chỉ là hai con cá thôi mà đã khiến phu lang sợ đến mức xua tay lui lại, như thể hắn vừa tặng một sọt vàng bạc, khiến Bỉnh Ôn Cố hơi khó chịu.

Xem ra Nam gia cũng chẳng sung túc gì, phu lang hắn chắc chưa từng ăn món gì ra hồn.

Nhìn bộ quần áo rách vai thủng gấu, đôi giày lòi ngón mà Nam Cẩm Bình đang đi, đủ thấy Nam gia sống thế nào. Cũng chỉ đỡ hơn Bỉnh gia có chút xíu. Có thể nói, trong thôn Thượng Hà này, hai nhà nghèo nhất chính là Bỉnh gia và Nam gia, một và hai từ dưới đếm lên.