Phải để phu lang biết hắn là người sạch sẽ, chăm việc nhà, đáng tin để gửi gắm cả đời.
Nghĩ đến phu lang, lòng Bỉnh Ôn Cố lại ngứa ngáy, lập tức xách đôi thùng nước trong nhà ra suối.
Cả thôn Thượng Hà không nhà nào có giếng trong sân, mọi người đều phải ra dòng suối đầu làng gánh nước về dùng.
Bỉnh gia cách suối không xa, chưa đến nửa khắc là đến nơi.
Dòng nước trong vắt chảy chầm chậm, Bỉnh Ôn Cố thả đôi thùng xuống, rất nhanh đã múc đầy cả hai.
Hắn vừa định quay về thì sực nhớ không thể đi tay không đến gặp phu lang. Mà Bỉnh gia chẳng có gì ra hồn, thế là hắn đánh mắt nhìn xuống suối, nhắm đến lũ cá.
Mùa hè nước mát, đàn ông trong thôn có khi còn ra suối tắm mát.
Bỉnh Ôn Cố cảm thấy với thể trạng đã hồi phục của mình, nhiệt độ thế này xuống nước bắt cá cũng không thành vấn đề, liền nhảy luôn xuống suối.
Tinh thần lực của hắn đã hồi lại không ít, có thể mở rộng ra phạm vi nhỏ. Dù không thể như người dẫn đường mà điều khiển cả đàn cá, nhưng việc quét qua tìm vài con cá to thì quá đơn giản.
Không bao lâu, Bỉnh Ôn Cố đã bắt đầy một thùng cá toàn hàng bự, hầu hết đều hơn hai cân, có con cá trắm còn nặng tới tận năm cân.
Cá nhỏ trong suối hắn không động đến.
Để tránh bị làng xóm ghen ghét, hắn cởi chiếc áo ngoài ướt đẫm che lên thùng cá, sau đó điều chỉnh lại độ cân bằng của đôi thùng, rồi thong thả xách về nhà.
Dọc đường gặp người trong thôn, có kẻ rảnh rỗi trêu: “Chà, hôm nay mặt trời mọc từ đằng tây à? Vị tú tài tương lai này cũng ra gánh nước nữa cơ đấy?”
Người nọ thấy Bỉnh Ôn Cố ướt sũng, tưởng hắn gánh nước không quen, vụng về ngã xuống suối, liền cười nhạo: “Lần đầu gánh nước bị rớt xuống à? Không sao, làm nhiều rồi sẽ quen thôi.”
Thùng có cá, sợ bị phát hiện, Bỉnh Ôn Cố không nói không rằng, bước nhanh về nhà.
Tiền thị đang trông trẻ con trong sân, thấy hắn về liền chạy ra định đỡ thùng nước, nhưng bị hắn tránh đi.
“Không cần đâu, ngươi trông bọn trẻ đi, ta tự làm được.”
Không phải Bỉnh Ôn Cố cảnh giác với Tiền thị, mà vì thùng cá sắp sửa đem tặng cho phu lang hắn. Nếu qua tay Tiền thị, với sự tinh mắt của nàng ta, đừng nói thiếu hai con cá, chỉ cần vài vảy cá biến mất nàng ta cũng phát hiện ra.
Lúc đó Tiền thị kiểu gì cũng sẽ tò mò cá đi đâu, trong làng chỉ to bằng cái nia, hỏi vài câu là biết. Người hơi có đầu óc là đoán được ngay cá là đem cho Nam Cẩm Bình.
Mà Tiền thị lại chẳng phải người kín miệng, còn hiện tại trong nhà hắn lại chẳng có chút uy tín nào, nói chẳng ai nghe, đến lúc đó thế nào cũng bị Tiền thị lỡ lời rêu rao khắp làng, làm hỏng danh tiếng Nam Cẩm Bình.
Bỉnh Ôn Cố không muốn để Nam Cẩm Bình bị điều tiếng. Dù sau này nhất định sẽ cưới người về, thì cũng phải để cậu danh chính ngôn thuận, danh tiết vẹn toàn mà bước vào cửa.
“Đại ca, huynh vừa khỏi bệnh lại rớt xuống suối, hay là tắm nước ấm đi cho ấm người?” Tiền thị nhìn hắn ướt từ đầu đến chân, cũng tưởng là trượt chân té xuống, dù sao Bỉnh đại lang trước giờ đâu từng xuống nước mò cá, hành vi “mất thân phận” như vậy.
“Ta làm được, ngươi đi làm việc đi.” Bỉnh Ôn Cố vào bếp nhóm lửa nấu nước, nhân lúc Tiền thị không để ý thì đem thùng cá giấu vào phòng mình mới yên tâm.
Lục tung trong bếp, cuối cùng cũng tìm được ít táo tẩy (quả bồ kết).
Táo tẩy là quả của cây bồ kết, chứa nhiều chất tạo bọt saponin, gặp nước sẽ tạo bọt và có khả năng tẩy rửa mạnh. Dân làng thường dùng để giặt giũ, tắm rửa.
Thực ra Dung triều thời này đã có xà phòng gan lợn, dùng tụy lợn trộn với đường, kiềm và bột đậu làm thành.
Chỉ là Bỉnh gia nghèo quá, không làm nổi, nên vẫn dùng táo tẩy. Mà thật ra ngay cả những nhà không nghèo trong làng cũng thường dùng táo tẩy.