Chương 13

Cho nên đối với gia đình của nguyên chủ, hắn giữ thái độ lý trí, có thì có, không có cũng chẳng sao. Nếu người Bỉnh gia biết điều, hắn sẽ lấy thân phận con trai hoặc huynh trưởng mà đối đãi, coi như trả lại nhân quả khi chiếm lấy thân xác này.

Còn nếu họ không biết điều, thì cho dù ở thời đại coi trọng chữ hiếu như thế này, hắn cũng có cả đống cách để đoạn tuyệt hoàn toàn, khiến Bỉnh gia sau này chẳng hưởng được chút lợi lộc gì, kể cả khi hắn vinh hiển làm quan, phong hầu bái tướng.

Đừng nói mấy lời kiểu “đã lấy thân xác người ta thì phải có trách nhiệm với gia đình người ta”. Thân xác của nguyên chủ đâu phải hắn giành lấy, cũng không phải nguyên chủ tự nguyện đưa ra nhờ hắn chăm sóc người nhà.

Nếu không có hắn, nguyên chủ sớm đã là một xác chết, Bỉnh gia cũng chẳng còn ai tên Bỉnh Ôn Cố. Cho nên nếu họ không biết quý trọng, thì hắn chẳng ngại để họ lần nữa mất đi người này.

Trong mắt Bỉnh Ôn Cố, Bỉnh gia chẳng qua chỉ là đám binh lính cấp dưới mà cấp trên chỉ định cho hắn, tố chất kém cũng phải huấn luyện, không huấn luyện được thì giải tán.

Gạt bỏ cảm xúc, chỉ dùng lý trí mà nhìn, việc cả nhà không ủng hộ hắn học hành chẳng khiến hắn buồn, thậm chí thấy rất bình thường.

Nếu đổi lại là hắn, chắc hắn đã bỏ cuộc từ lâu rồi.

Việc Bỉnh Ôn Cố quan sát từng người trong nhà không phải để ghi hận, mà là để hiểu rõ tính cách từng người, xem họ đối với vị đại lang này có thái độ thế nào, tiện cho hắn quản lý sau này.

Đúng vậy, đừng thấy trên hắn còn có hai ông bà lớn tuổi, chứ Bỉnh Ôn Cố sớm đã định là mình sẽ làm chủ trong nhà. Tương lai Bỉnh gia phải nghe theo hắn.

Nếu không, đến khi hắn làm quan rồi mà trong nhà vẫn để hai ông bà không biết chữ làm chủ, thì chiếc mũ quan của hắn chắc cũng chẳng giữ nổi bao lâu, chỉ đợi kẻ thù trên quan trường bới móc mà thôi.

Huống chi với tính cách của hắn, sự kiêu hãnh của lính gác không cho phép hắn bị người kém năng lực hơn lãnh đạo.

Bỉnh Ôn Cố chẳng bận tâm tới thái độ của người nhà. Hắn đã quyết học, thì bạc hắn sẽ tự nghĩ cách kiếm. Đến lúc đó là bạc hắn kiếm ra, muốn làm gì thì làm, chẳng ai trong nhà quản nổi.

Bỉnh Ôn Cố nói: “Cha mẹ đã mệt cả ngày rồi, nhị tẩu đi nấu cơm đi, những chuyện khác để sau hãy nói.”

Chuyện Bỉnh Ôn Cố có tiếp tục học hay không đến đây coi như kết thúc, không ai trong nhà nhắc lại nữa. Còn hắn vẫn tiếp tục đọc sách mỗi ngày như thường.

Tối đến, khi nằm xuống, Tiền thị kể lại chuyện ban ngày với chồng: “Chàng không biết đâu, lúc đó ánh mắt đại ca như muốn gϊếŧ người ấy, dọa thϊếp với mụ già Vương thị ngồi phịch luôn xuống đất.”

Nàng ta xoay người đối mặt chồng, nói tiếp: “Thật đó, ánh mắt đại ca lúc ấy đáng sợ lắm. Chàng nghĩ xem, một người ôn hòa như đại ca sao lại có ánh mắt đậm mùi máu tanh như vậy?”

Bỉnh tam lang làm đồng cả ngày, mệt rũ người, chỉ muốn đặt đầu xuống gối là ngủ, chẳng buồn để ý chuyện vợ nói gì, thờ ơ đáp: “Đến tượng đất còn có ba phần tức giận, mụ già Vương thị mà lắm chuyện đến vậy, đại ca giận cũng phải thôi.”

“Không phải, ta không nói là đại ca không thể nổi giận, mà là ánh mắt của huynh ấy... làm sao nói cho chàng hiểu được. Kiểu ánh mắt ấy, người chưa từng gϊếŧ người thì tuyệt đối không có được...” Tiền thị nói đến đây thì nghe thấy tiếng chồng ngáy vang, tức đến nghẹn, muốn véo một cái vào tay chồng, nhưng nghĩ tới việc chồng đã vất vả suốt ngày, cuối cùng cũng không nỡ đánh thật.

Bỉnh Ôn Cố vừa đọc sách vừa dưỡng bệnh, khoảng nửa tháng sau thì cảm thấy thân thể và tinh thần đều đã hồi phục kha khá, không nhịn được nữa, muốn đi gặp phu lang tương lai của mình.

Hắn cúi đầu ngửi thử trên người mình, mùi hôi nồng nặc đến chính hắn cũng chịu không nổi, huống hồ là gặp người ta. Đây là lần đầu tiên hắn và phu lang gặp mặt trong tình trạng tỉnh táo, có thể ăn mặc rách rưới, có thể nghèo, nhưng tuyệt đối phải sạch sẽ, không thể để lại ấn tượng luộm thuộm bẩn thỉu.