Chương 12

Với người bình thường thì đúng là học hành hao tâm tốn lực, nhưng với Bỉnh Ôn Cố thì không.

Hắn là kiểu người đã quyết thì sẽ không quay đầu, dù phía trước toàn là chông gai cũng không cho là khó.

“Mẹ, con vẫn ổn.” Thấy Lương thị không vui, Bỉnh Ôn Cố lại nói: “Con định năm nay dự thi hương.”

Nghe vậy, Bỉnh tứ lang lập tức cười khẩy, mỉa mai không chút nể mặt: “Bỉnh đại lang, huynh có thể đừng ngây thơ như thế không? Nghĩ cho nhà một chút đi. Nhà giờ nghèo rớt mồng tơi rồi, huynh còn muốn gây chuyện. Chỉ riêng lệ phí đăng ký thi hương hai lượng bạc thôi cũng đủ cho cả nhà ăn vài tháng rồi đó.”

Thi hương, riêng phí dự thi đã cần đến hai lượng bạc. Thế mới nói, nghèo mà còn học là chuyện rất đau đầu.

Lương thị sợ hắn vì câu đó mà nghĩ ngợi, ảnh hưởng đến sức khỏe nên vội quát: “Bỉnh tứ lang, con nói bậy gì đó hả!”

Bỉnh tứ lang nghênh cổ không phục nói: “Con có nói sai đâu! Bỉnh đại lang đọc sách bao nhiêu năm rồi, ba năm hai kỳ thi hương, cũng thi hai ba lần rồi, lần nào cũng trượt. Mỗi lần tốn hai lượng bạc, nhà mình những năm này càng sống càng nghèo chẳng phải vì bị huynh ấy kéo xuống hay sao?”

Bỉnh phụ vội nhìn sang Bỉnh Ôn Cố, sợ con trai thứ tư nói năng hồ đồ lại kích động đến đứa con vừa mới nhảy sông tự vẫn, trong lòng vừa lo vừa giận, liền quát: “Bỉnh tứ lang, câm miệng cho ta! Dám nói nhăng cuội nữa, xem ta có đánh chết con không!”

Thấy cha mình thật sự nổi giận, Bỉnh tứ lang dù gì cũng vẫn còn sợ người cha làm chủ cả nhà, không dám lên tiếng nữa.

Bỉnh Ôn Cố thì nhân cơ hội này quan sát vẻ mặt từng người trong nhà.

Lương thị và Bỉnh phụ thật lòng lo lắng cho thân thể hắn, nhưng đối với chuyện hắn có thể thi đỗ tú tài thì có vẻ không mấy tin tưởng. Ngăn cản Bỉnh tứ lang tiếp tục nói chẳng qua là sợ làm hắn mất tinh thần, kích động rồi lại tự tử nữa.

Bỉnh nhị lang là người hiền lành, trong nhà chẳng có mấy tiếng nói, cha mẹ nói sao nghe vậy. Vợ hắn là Chu thị thì không muốn Bỉnh Ôn Cố tiếp tục đọc sách, nhưng biểu hiện không quá rõ ràng, chỉ hơi lộ chút thái độ bất mãn.

Bỉnh tam lang cũng không muốn Bỉnh Ôn Cố tiếp tục học, cho rằng hắn không có hy vọng đỗ đạt, mặt mày thể hiện rõ, nhưng vì nghĩ đến chuyện hắn vừa mới nhảy sông nên không tiện nói ra. Còn vợ hắn là Tiền thị thì rất rất không đồng ý, lộ rõ không giấu. Nếu không phải do Bỉnh tứ lang ra mặt trước làm hai người lớn trong nhà không vui, có lẽ Tiền thị đã lên tiếng trước rồi. Nhưng nhìn điệu bộ của nàng ta, nếu Bỉnh Ôn Cố thật sự muốn tiếp tục học, thì chuyện cãi vã chỉ là chuyện sớm muộn.

Thái độ của Bỉnh tứ lang thì khỏi cần nói, rõ ràng là cực kỳ không đồng ý.

Bỉnh ngũ lang và tam nương mới bảy tuổi, chưa có tiếng nói trong việc lớn của gia đình, nhưng từ vẻ mặt cũng nhìn ra được là không muốn huynh trưởng tiếp tục học hành.

Trong đám cháu, lớn nhất là đại oa và nhị oa con của Bỉnh nhị lang, một đứa năm tuổi, một đứa ba tuổi. Trẻ nhà nghèo sớm hiểu chuyện, hai đứa nhỏ này cũng lờ mờ hiểu được, và dường như cũng không thích việc đại bá tiếp tục đọc sách.

Còn lại Tam Oa và cháu gái nhỏ nhất, một đứa hai tuổi, một đứa mới một tuổi, còn quá nhỏ, chưa hiểu gì nên nhìn không ra thái độ.

Nhìn chung mà nói, cả Bỉnh gia không ai ủng hộ Bỉnh Ôn Cố tiếp tục đọc sách, kể cả hai vị trưởng bối. Chẳng qua là vì hắn vừa mới tự vẫn nên hai ông bà không muốn chọc giận, nên không nói ra mà thôi.

Đối với kết quả này, Bỉnh Ôn Cố không lấy làm lạ, cũng chẳng nổi giận. Nếu là nguyên chủ thì có lẽ sẽ thấy buồn. Nhưng người đang ở đây là Bỉnh Ôn Cố, hắn chẳng có cảm xúc gì.

Tuy mang theo ký ức của nguyên chủ, nhưng hắn không thừa hưởng tình cảm. Tính hắn vốn lạnh nhạt, ở thời liên bang cũng vậy, công việc đặc thù suốt ngày chiến đấu với Trùng tộc, vì lý do bảo mật mà cả năm không thể gọi video về cho người thân, hơn hai trăm năm như thế thì tình cảm cũng dần phai nhạt.