Chương 11

Sau khi Vương thị bỏ đi, Bỉnh Ôn Cố cụp mắt xuống, giấu hết mọi cảm xúc trong đáy mắt, Tiền thị lúc này mới dần bình tĩnh lại, từ từ bò dậy.

Vừa rồi Bỉnh Ôn Cố đúng là cố ý, cũng có phần vô thức phóng ra toàn bộ khí thế của bản thân. Một lính gác hai trăm năm năm chưa từng được trị liệu tinh thần, trạng thái tâm lý vốn đã không bình thường, ánh mắt càng thêm u ám đáng sợ.

Huống chi Bỉnh Ôn Cố còn là tướng quân nhiều năm chinh chiến tuyến đầu chống lại Trùng tộc, thế giới tinh thần của hắn ngập tràn khát máu và sát ý không thể kìm chế. Loại ánh mắt ấy, chứa đựng vô số cảnh máu đổ đầu rơi, đến tướng quân từng lăn lộn sa trường lâu năm cũng phải rùng mình.

Và đây chính là hiệu quả hắn muốn, không ai được phép bắt nạt phu lang của hắn.

Bỉnh Ôn Cố chưa từng có ý định che giấu tính cách thật. Lòng kiêu hãnh của lính gác không cho phép hắn đóng vai ai khác. Hắn chính là hắn, nguyên vẹn như thế.

Huống chi hiện tại chính là thời cơ hoàn hảo để thay đổi tính cách. Trải qua một phen sống chết, có thay đổi thế nào người đời cũng dễ chấp nhận, không đến nỗi bị nghi là bị quỷ ám nhập xác gì đó.

Bỉnh Ôn Cố dọa Vương thị chạy mất, quay lại phòng mình ngồi xuống, bắt đầu nghĩ về vị phu lang tương lai Nam Cẩm Bình.

Lúc vừa đến, tinh thần hắn bị tổn thương nặng, không còn sức nghĩ ngợi gì.

Giờ hồi phục được chút ít, hắn bắt đầu nhớ người rồi. Dù Nam Cẩm Bình hiện vẫn chưa chính thức là phu lang hắn, nhưng giữa họ đã từng “thần giao”. Ở thế giới liên bang, thần giao là sự hòa hợp linh hồn, là liên kết thân mật nhất. Trừ khi là bạn đời, lính gác và người dẫn dắt tuyệt đối không bao giờ thần giao với người khác. Một khi đã thần giao, linh hồn sẽ khắc dấu vết của nhau, cho đến lúc chết.

Giống như thiên nga trắng vậy, một con chết, con kia sẽ không bao giờ sống tiếp.

Hắn không biết Nam Cẩm Bình nghĩ thế nào, nhưng hắn tin, trên đời này không ai có thể đối xử tốt với Nam Cẩm Bình hơn hắn, càng không ai có thể cho cậu nhiều tự do hơn.

Dù có dùng hết mọi cách, hắn cũng phải theo đuổi bằng được. Lửa tình nơi nhà gỗ cũ, đã cháy thì chỉ có thể rực rỡ ngút trời.

Một kẻ độc thân suốt hai trăm năm năm như Bỉnh Ôn Cố, nay đột nhiên có phu lang, thật sự muốn đem những thứ tốt nhất trên đời bày hết ra trước mặt đối phương, để mặc cho đối phương chọn lựa.

Nhưng hiện thực lại không cho phép, điều kiện Bỉnh gia hiện tại, đừng nói là cho cậu thứ tốt nhất, ngay cả cháo rau dại cũng không ăn no được.

Nghĩ đến con đường phía trước, hắn tự hỏi phải làm thế nào để cậu có thể sống tốt hơn, có được những điều tuyệt vời nhất trên đời.

Thời đại này khác hoàn toàn với liên bang, không phải ai cũng bình đẳng. Ở đây phân chia rõ ràng sĩ - nông - công - thương, muốn thành kẻ trên người, chỉ có thể ra làm quan.

Nếu không, cho dù làm thương nhân giàu sụ, thì cũng chỉ cần một cái nhíu mày của kẻ có quyền là đủ sụp đổ.

Nên nếu muốn Nam Cẩm Bình sống tốt, sống tự do, Bỉnh Ôn Cố nhất định phải ra làm quan.

Đừng thấy hắn xuất thân võ tướng mà lầm, hắn chẳng sợ học hành. Ở thời đại liên bang, muốn chiến đấu chống lại Trùng tộc đâu phải chỉ cần cơ bắp.

Hắn xuất thân chính quy, thi đậu vào trường quân sự đứng đầu toàn liên bang, năm đó còn là trạng nguyên của toàn bộ hệ thống quân đội.

Cho nên chuyện học hành, hắn chẳng ngán.

Đã quyết tâm đi đường làm quan, Bỉnh Ôn Cố không chần chừ nữa, lục tìm sách vở nguyên chủ để lại, bắt đầu học lại từ đầu, không dựa vào trí nhớ sẵn có của nguyên chủ.

Phòng của hắn không có cửa sổ, ánh sáng lờ mờ, hắn bèn kê ghế ra ngoài sân ngồi học.

Vừa học đến khi người Bỉnh gia từ đồng ruộng trở về.

Lương thị thấy hắn ngồi trong sân đọc sách thì đau lòng nói: “Đại lang, thân thể con còn chưa khỏi hẳn, sao lại vội học rồi. Học hành tốn sức lắm, việc quan trọng nhất bây giờ là dưỡng cho khỏe.”