Lúc hắn vào trong, không phát hiện lão giả kia liếc nhìn hắn thêm vài lần, sau đó dựa vào ghế, khoanh tay, nhắm mắt lại như đang ngủ gật, không bao lâu sau còn có tiếng ngáy vang lên.
Lúc này, Tô Du đã đắm chìm trong biển sách, sách ở đây thật sự quá nhiều, lại còn cho hắn xem miễn phí, chỉ cần không để hắn đói, hắn có thể ở trong tàng thư các này mười ngày mười đêm.
Tô Du không biết, lúc này trong Lưu Quang thư viện, cũng có người đang thảo luận về hai quyển thoại bản của hắn. Đúng vậy, không chỉ có “Tu Tiên Ký”, mà ngay cả “Ly Uyên” cũng được lan truyền trong các nữ học viên nhờ đại hội Đăng Tiên.
Chương 20: Sống không tranh với đời
Trong Lưu Quang thư viện xuất hiện một hiện tượng kỳ lạ, các nữ học viên gặp nhau sẽ hỏi:
“Ngươi đã xem thoại bản “Ly Uyên” chưa?”
“A, ngươi cũng đã xem rồi sao? Ta tối qua vừa xem xong, ngươi xem mắt ta này, sưng hết cả lên vì khóc rồi.”
“Đúng, đúng, ta cũng đã xem, sao tác giả thoại bản này có thể viết như vậy chứ? Đoạn trước ngọt ngào bao nhiêu, đoạn sau lại bị đâm dao đau đớn bấy nhiêu, còn viết cho hai người chết nữa, tác giả này thật đáng ghét.”
“Đúng vậy, kết cục của Nam Ly đạo quân và Mặc Uyên ma quân thật quá bi thảm. Tuy rằng Mặc Uyên là ma quân, nhưng cũng là thân bất do kỷ, nếu như lúc đó có tu sĩ chính đạo cứu hắn, hắn cũng sẽ không đi con đường không lối về kia. Khụ khụ, ta không phải đang nói đỡ cho ma đầu ở thế giới hiện thực đâu.”
“Đúng, đúng, ta cũng sẽ không nói đỡ cho ma đầu ở thế giới hiện thực, những ma đầu đó đều đáng bị đánh, nhưng Mặc Uyên ma quân không giống bọn họ.”
“Ta nghe mấy sư tỷ nói muốn đến Phi Tiên thư phường moi tác giả “Trà Vũ Thứ Nhận” kia ra.”
“Nguy rồi, ngươi nhắc lại tên tác giả một lần nữa xem.”
“Trà Vũ Thứ Nhận đó.”
“A phi! Đó là chữ đồng âm, chẳng phải là nói tra vô thử nhân sao.”
“Quả nhiên là vậy! Trời ạ, tác giả này biết mình sẽ bị mắng mà, giờ thì hay rồi, ta nghi ngờ không tra ra được kẻ này đâu.”
Hai nữ học viên này nói chuyện hăng say, không hề chú ý đến tình hình xung quanh, bỗng nhiên từ trên giả sơn phía sau bay xuống một người, dọa hai nữ học viên giật nảy mình, nào còn tâm trí đâu mà chỉ trích “Trà Vũ Thứ Nhận” nữa.
Hai người thầm trách mình cảnh giác quá kém, vậy mà không phát hiện ra xung quanh có người, lại ngẩng đầu nhìn người này, vẻ kinh ngạc trên mặt hơi giảm bớt, một người mở miệng nói: “Ra là Vân sư huynh, sao Vân sư huynh lại ở đây? Có phải chúng ta đã quấy rầy Vân sư huynh rồi không? Chúng ta đi ngay đây.”
Nói xong liền kéo người kia vội vàng muốn rời đi, không ngờ Vân sư huynh mở miệng gọi bọn họ lại: “Chờ đã.”
Hai nữ học viên sắc mặt cứng đờ, chỉ có thể dừng bước, xoay người quay đầu nhìn Vân sư huynh mặc thanh bào, trên mặt lộ vẻ lấy lòng: “Vân sư huynh gọi chúng ta có chuyện gì?”
“Vừa rồi các ngươi đang bàn luận về thoại bản gì vậy? Trong tay có không, để lại cho ta một quyển.”
Hai nữ học viên sắc mặt trở nên kỳ quái, nhưng vội vàng đáp: “Có, có, chúng ta đều có, vừa mới xem xong, Vân sư huynh, đưa cho huynh đây.”
Một người vội vàng lấy thoại bản “Ly Uyên” từ trong túi trữ vật ra, hai tay dâng lên trước mặt Vân sư huynh, thấy Vân sư huynh nhận lấy rồi phẩy tay về phía bọn họ, hai người vội vàng chạy khỏi đó.
Chờ đến khi chạy đủ xa, hai người mới dừng lại, vỗ ngực: “Thật là, bị Vân sư huynh thần long kiến thủ bất kiến vĩ dọa hết hồn, không ngờ Vân sư huynh lại có sở thích như vậy.”
“Ngươi có cảm thấy Vân sư huynh rất giống Nam Ly đạo quân trong “Ly Uyên” không?”
“Ý ngươi là Vân sư huynh giống Nam Ly đạo quân? Vậy ai giống Mặc Uyên ma quân?”
“Phi phi! Vân sư huynh sao có thể dính dáng đến ma đầu chứ, mau đi thôi, lỡ như bị Vân sư huynh nghe thấy thì có thể sẽ không đi được nữa đâu. Haha, may mà ta chuẩn bị nhiều, trong túi trữ vật còn có một quyển “Ly Uyên”, nếu không thì không có để ôn tập rồi.”
Tại chỗ, Vân sư huynh mặc thanh bào giản dị, bên hông chỉ đeo một miếng ngọc bội, dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm hai chữ “Ly Uyên” trên thoại bản, hai nữ học viên kia không phát hiện ra, lúc này cả khuôn mặt Vân sư huynh đều đen sì sì, nén giận lật mở trang đầu tiên của thoại bản.
Tiếp theo, những trang sách như bị gió thổi qua, lật rất nhanh, cứ như người đang cầm sách không hề xem nội dung bên trong, nhưng gân xanh trên trán người kia lại như đang nói cho người khác biết không phải như vậy.
Người thường cần phải đọc từng chữ một cách cẩn thận, người thường là thiên tài có thể đọc lướt mười dòng một lần, còn đối với tu sĩ có thần thức cường đại, tốc độ xem hết một quyển sách có thể nhanh đến mức nào, có lẽ lúc này Tô Du vẫn chưa nhận thức được điểm này.