Cố Nguyên không biết tại sao bạn học Chu lại phớt lờ không để ý mình, cậu hơi khó hiểu và nghĩ chẳng lẽ mình đã chọc giận bạn chu rồi sao?
Vì thế khi ở trường học , cậu mím một chút môi, lén bỏ một viên kẹo sữa qua bàn thiếu niên.
Chu Trạch nhìn qua, ngữ khí thập phần lãnh đạm: “Tôi không cần kẹo của cậu.”
“Cũng đừng nói chuyện với tôi.”
Cố Nguyên không thể không nhận lại viên kẹo, nhưng có chút thất vọng. Kẹo rất ngon và ngọt, nhưng tại sao bạn học Chu lại không thích, sợ lại làm cậu ấy không vui, lại sợ quấy rầy đối phương.
Vì vậy Cố Nguyên cẩn thận thu tay về, ngồi tại chỗ không nhúc nhích. Hàng mi cong vυ"t cụp xuống, đôi mắt to xinh đẹp không chớp.
Ngay cả viết bài, cậu hai mắt đều rũ xuống, yên lặng an tĩnh thập phần mềm mại.
Chu Trạch nhận thấy hành động của cậu bé và ngừng cầm bút. Lông mày của cậu ta có chút cáu kỉnh khó nhận thấy, và đôi mắt dài và hẹp của cậu ta hơi nheo lại. Bực mình vì sự gần gũi của mình với một người con trai và hơi khó chịu vì phản ứng vào buổi sáng nay. Cậu ta rất có kỷ luật trong cuộc sống và công việc của mình, cậu là một cậu bé và có những mong muốn sinh lý của riêng mình. Nhưng tất cả chỉ là hời hợt nhạt nhẽo như chuyện sáng nay không kiềm chế được với trai là chưa từng có. Đặc biệt là kể từ khi cậu mơ thấy Cố Nguyên ngày hôm qua.
Chu Trạch khẽ nhíu mày, chỉ cảm thấy muốn cách xa đối phương một chút.
Cố Nguyên vẫn không biết suy nghĩ thực sự trong lòng chàng trai trẻ, vì vậy có chút chán nản nói với hệ thống: "Dũng Dũng, bạn học Chu không thích tôi thì phải làm sao?"
Hệ thống nói: "Này không phải rất đơn giản sao làn cho cậu ta thích cậu là được thôi."
Cố Nguyên hơi hơi mở to mắt, sau đó hỏi: "Tôi làm sao có thể làm cho bạn học Chu thích tôi?"
Hệ thống suy nghĩ một chút nói: "Đó chính là Ngày đêm bám lấy cậu ta, sau một thời gian dài, cậu ta sẽ thích cậu.”
Cố Nguyên cảm thấy hệ thống nói có lý.
Cậu quyết định bám lấy bạn cùng lớp Chu Trạch. Chỉ là khi cậu ta đi ra ngoài, Cố Nguyên vội vàng đi theo nhưng cậu đã mất dấu cậu ta. Cậu đứng tại chỗ, trong đôi mắt đẹp có chút bối rối không biết người đã đi đâu.
Ngay khi Cố Nguyên không biết nên tiếp tục tìm bạn học Chu hay quay trở lại lớp học, một số giọng nói truyền đến: "Chu Trạch có gì hay ho, mà làm ra vẻ cao thượng cho ai xem."
" Mẹ kiếp tên đó nhìn trông đàn ông không ra đàn ông nó giống một đứa con gái hơn đó . "
" Ha ha, có lẽ là như vậy đó. Nhìn cậu ta khuôn mặt đẹp như vậy, đôi mắt kia có vẻ rất quyến rũ, ai biết cậu ta có phải là phụ nữ không!."
Khó trách, hóa ra cậu ta cao quý như vậy, không muốn kết giao với phụ nữ. Cho dù Cố Nguyên có ngu ngốc đến đâu, cậu ấy vẫn biết họ đang nói về ai, cậu không thể không nói: “Chu Trạch không phải là con gái." Các nam sinh liếc nhìn cậu, nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của đối phương thì có chút kinh ngạc. Nhưng sau khi nhận ra giới tính của Cố Nguyên giống mình, một người tặc lưỡi nói: "Mày từ đâu đến vậy, một đứa mặt trắng ẻo lả dám nói chuyện với bọn tôi như thế này. "
Cố Nguyên cảm thấy không vui nói: "Tôi không phải là một người ẻo lả. "
Mặc dù không chửi thề nhiều nhưng cậu cũng biết ẻo lả lad đang chửi cậu. Cậu suy nghĩ một chút rồi nhấn mạnh: "Chu Trạch không phải con gái, tôi đã tận mắt chứng kiến. "Mấy cậu kia lúc bị ngắt lời cũng không tử tế gì đâu. Nghe câu này, chúng liền nặng giọng: "Không phải việc của mày, cút đi."
Cố Nguyên không rời đi, cậu nhìn chằm chằm cậu nam sinh kia.
Cậu ấy nói thêm: "Bạn học Chu có một cái lớn, lớn hơn của cậu, cậu ấy không phải là con gái. "
Cố Nguyên mặc dù chưa bao giờ nhìn thấy cái của họ, nhưng cậu dám chắc chắn rằng Chu Trạch là người lớn nhất.
Mặt của một số nam sinh như tái mét. Người đàn ông nào lại muốn nghe những lời xúc phạm như vậy, và ngay lập tức sải bước đi tới: "Chúng tôi đang nói chuyện chuyện của Chu Trạch, không liên quan đến mày, mày muốn ăn đòn sao." Cố Nguyên lùi lại một bước.
Mặc dù bạn học Chu không thích cậu, nhưng cậu vẫn nhớ lòng tốt của bên kia đối với cậu. Mấy người này đều là người xấu, cậu không khỏi nói: "Nói xấu người khác là không tốt."
Nam sinh tức giận cười: "Không phải việc của mày, Chu Trạch có cái gì tốt, mày cần gì phải nói cho nó? Hả?" Thấy bọn họ hùng hổ tiến đến, Cố Nguyên không khỏi giật mình.
Nhưng cậu vẫn không chịu thua, nhẹ nhàng nói tiếp: “Bạn học Chu là người đẹp trai, lại còn đứng đầu lớp, so với cái người nói xấu sau lưng người khác còn tốt gấp ngàn lần vạn lần."
Trong đó một cái nam sinh thẹn quá thành giận, hung hăng tiến lên đẩy người một chút.
Cố Nguyên mất cảnh giác và bị ngã ngửa ra sau. Rồi lăn xuống cầu thang. Những người đó không ngờ mọi chuyện lại trở nên như thế này, khi chúng nhìn các cậu bé lăn xuống. Trên mặt nhất thời hiện lên vẻ hoảng sợ, vừa định chạy trốn.
Một bóng người xuất hiện trong tầm mắt của nhiều người. Cố Nguyên bị ngã rất đau và cậu ấy nằm im trên mặt đất. Cậu cảm thấy chân đặc biệt đau, sau đó cậu nghe thấy có người đi tới, người kia cúi xuống.
Cậu không khỏi ngẩng mặt lên nhìn thấy khuôn mặt của chàng trai trẻ, Cố Nguyên nói: “Bạn học Chu?”
Chu Trạch nhìn thoáng qua mấy người, đáy mắt mang theo không dễ phát hiện được sự lạnh lẽo, mở miệng nói: “Các cậu đang làm cái gì?”
Mấy người kia bối rối sợ hãi lập tức nói: “Không phải việc của chúng tôi, cậu ta tự ngã.”
“Đúng vậy, là cậu ta tự mình ngã xuống.”
Chu Trạch trừng mắt nhìn người nọ, ngữ khí lạnh lùng nói: “Cậu cho rằng tôi sẽ tin lời của cậu sao?”
Cố Nguyên thấy vậy, cũng không để ý đến vết thương của cậu, vội vàng trách móc: “Bọn họ nói xấu cậu thật không tốt chút nào."
Cậu có chút không vui nói: "Chu Trạch, cậu nhất định phải nói cho thầy giáo biết."
Các nam sinh đầu tiên là hoảng sợ, sau đó tựa hồ nghĩ tới cái gì, lập tức cười lạnh một tiếng: "Vậy cậu đi nói với thầy đi chỉ cần chúng tôi không thừa nhận, bọn họ sẽ không làm gì được ?
"Phải không "
Chu Trạch kéo cậu lên.
Cố Nguyên cảm thấy chân hơi đau, và khuôn mặt nhỏ trở nên tái nhợt. Các nam sinh làm ra vẻ chế nhạo.
Một trong số chúng ngạo nghễ nói: "Đúng vậy, cậu có thể làm gì được chúng tôi. "
Anh ta hơi hếch cằm lên, ra hiệu cho Chu Trạch nhìn vị trí đặt camera: “Chiếc camera này hỏng rồi, vừa mới hỏng không lâu, còn chưa kịp thay, chứng cớ là gì? ?
“Chỉ cần chúng tôi đánh chết cũng không thừa nhận, thầy có thể lấy cái gì phạt chúng tôi .”
“Chúng tôi nói cậu là tự ngã xuống Chu Trạch cậu cho rằng bị thương là đủ sao thầy sẽ vô điều kiện tin tưởng mày à.”
“Như vậy càng tốt.”
Cậu bé đột nhiên nói ra một câu như vậy. Mấy người không khỏi giật mình, không biết câu nói đó có ý gì. Sau đó liền thấy cậu bé tuấn tú lạnh lùng buông cậu bé ra, để cậu dựa vào tường, nói một cách thẳng thắn giọng điệu: "Đầu tiên cậu đứng yên một chút tôi sẽ dọn dẹp chúng. "
Một số nam sinh ngay lập tức nhận ra Chu Trạch muốn làm gì. Trong mắt bọn họ có chút hoảng sợ.
Nhưng là lập tức ý thức được, Chu Trạch chỉ là học tập thành tích tốt. Chỉ là một cái sẽ đọc sách lợi hại hơn người thường, có thể với bọn họ làm cái gì?
Nhưng bọn họ còn chưa kịp đưa ra biểu cảm chế nhạo.
Chu Trạch đã xắn tay áo lên.
Sau vài phút, những người đó cuối cùng cũng biết tại sao Chu Trạch lại nói như vậy. Tất cả đều ngã xuống đất, Chu Trạch quá tàn nhẫn, khi họ đánh họ cậu luôn chọn những nơi họ không thể nhìn thấy.
Và đánh rất tàn nhẫn.
Một số người tỏ ra hoảng sợ, Chu Trạch làm sao có thể đánh nhau? không mọi người nói rằng cậu ta là học thần sao? Cậu ta là tấm gương sáng trong lòng thầy cô
"Chu Trạch, mày kết thúc rồi, cha mẹ tao sẽ không buông tha mày. "
" Ha ha, một học sinh ưu tú thật ra lại là xã hội đen."
" Khi tai nói ra chuyện này, này sẽ nổi tiếng."
Mặc kệ bọn họ đang suy nghĩ cái gì, Chu Trạch hơi hơi ngẩng mặt lên, nhìn thoáng qua camera vị trí, sau đó cúi đầu nói: "Mày không phải nói tao nói cái gì lão sư cũng sẽ tin sao?"
Cậu từ trên nhìn xuống với đôi mắt cực kỳ lạnh lùng:
" Cút."
Cố Nguyên sững sờ.
Cậu mở to mắt chăm chú nhìn cảnh tượng trước mặt. Sau đó, cậu xác định chính mình không bị lóa mắt, Chu Trạch vừa rồi quả nhiên đánh người.
Chu Trạch đã đến gần cậu Cố Nguyên lúc này mới định thần lại, cậu ngơ ngác nói: "Bạn học Chu, cậu thật lợi hại."
Nam sinh liếc nhìn cậu và nói: "Có gì mà kinh ngạc? Ngay cả một học sinh giỏi như tôi không thể đánh nhau sao?"
Cố Nguyên nói nhẹ nhàng: " Vô cùng lợi hại."
Dù sao cậu cũng cảm thấy Chu Trạch thật sự lợi hại, không giống cậu, cho dù bị bắt nạt cũng đánh không lại.
Chu Trạch không nói gì, chỉ ngồi xổm xuống. Sau khi kiểm tra vết thương, cậu bé nhanh chóng rút chân lại và kêu đau với đôi mắt đẫm lệ. Người thanh niên nói với giọng pha chút giễu cợt: “ Biết đâu sao còn đi trêu chọc bọn chúng."
Cố Nguyên rũ mắt, mềm mại mà nói: “Bọn họ nói xấu cậu không đúng.”
Cậu ta nói tiếp: “Tôi biết bạn học Chu là người tốt.”
Cố Nguyên cũng biết cái gì là tri ân báo đáp, cậu không phải vì chứng minh cái gì cho Chu Trạch thấy cả.
Cho dù có năm người ở đây nói xấu bạn học Chu, cậu cũng không thể giả vờ như không nghe thấy gì.
Nhìn sắc mặt tái nhợt của cậu, Chu Trạch hơi mím môi.
Sau đó ngồi xổm nói: “Lên đi.”
Cố Nguyên hơi nghiêng đầu, nhìn bóng lưng rộng lớn của cậu bé. Cậu xúc động một lúc, rồi ôm chầm lấy cậu ấy, đồng thời không quên cảm ơn: "Cảm ơn cậu nha cậu thật là tốt. "
"Tôi thích cậu rất nhiều."
Cậu ấy thực sự cảm thấy rằng bạn học Chu là một người tốt.
Cố Nguyên không thể không nghĩ như vậy ngay cả khi không có nhiệm vụ, cậu ấy nghĩ rằng cậu sẽ sẵn sàng làm bạn với cậu ấy. Nam sinh đang đi đột nhiên dừng lại: "Làm gì vậy?" Cậu nói cái gì?" Cố Nguyên cho rằng mình nghe không rõ, không khỏi cúi đầu, nhẹ giọng nói lại
Chu Trạch nói: "Cậu biết không, lời nói của cậu sẽ rất dễ bị hiểu lầm. "
Cố Nguyên cẩn thận suy nghĩ về lời nói của mình, và cậu ấy cảm thấy không có gì sai. Cậu ấy không thể không cúi đầu xuống, và hơi thở nhẹ nhàng của câuh ấy phả vào cổ người thanh niên.
Chu Trạch siết chặt tay và nói: "Cố Nguyên , lần sau đừng như vậy nữa , nếu cậu nói điều này với người khác , những người không biết sẽ nghĩ cậu là gay ."