Gương mặt đầy phẫn nộ của Phương Ẩn Niên đông cứng lại, rồi dần dần vỡ vụn. Anh bước đến trước mặt Tiêu Tịch, nện một quả vào cánh tay hắn: "Cậu dám giỡn mặt tôi?"
Tiêu Tịch một tay ôm hoa, một tay kéo cổ tay Phương Ẩn Niên lôi anh vào ngực mình, nghiêng đầu hôn nhẹ lên má anh: "Không có, ra ngoài vội quá, điện thoại hết pin, không phải cố ý cúp máy của anh đâu."
Trái tim của Phương Ẩn Niên mấy ngày nay vì Tiêu Tịch mà cứ lên xuống thất thường, lúc này cuối cùng được hắn ôm vào lòng, lại bỗng dâng lên một vị chua xót kỳ lạ.
Anh đẩy Tiêu Tịch ra, giật lấy bó hoa trong tay hắn ôm chặt trong ngực, nhìn những bông hồng sứ trắng trắng tròn tròn ở giữa còn điểm lõi hồng phấn đáng yêu, không vui nói: "Cậu mua cái gì thế này? Bánh bao đào tiên à? Đàn ông nhà ai lại thích mấy bông hoa kỳ quặc như này?"
Miệng thì chê bai, nhưng ánh mắt anh lại gần như tràn ra sự yêu thích.
Phương Ẩn Niên cao to, so với Tiêu Tịch cũng không kém bao nhiêu.
Trước giờ Tiêu Tịch chưa từng nhìn kỹ anh như thế này, ấn tượng của hắn về anh vẫn dừng lại ở hình ảnh Phượng Hoàng trước kia, nóng nảy dễ giận, bốc đồng kiêu căng, lúc nào cũng như muốn gây chuyện khắp thiên hạ.
Giờ phút này dưới ánh trăng dịu dàng, Phương Ẩn Niên ôm bó "bánh bao đào tiên" kia, miệng chê nhưng lòng thích, lần đầu tiên khiến Tiêu Tịch cảm thấy, người này hình như cũng có chút đáng yêu.
Hắn nhìn thật kỹ gương mặt của Phương Ẩn Niên, nói thẳng: "Tôi đã hỏi người cắm hoa ở tiệm rồi. Tôi bảo bạn trai tôi tính khí không tốt lắm, động một chút là muốn bóp chết tôi, dọa nổ tung cửa nhà tôi, nói lệch ba câu là đuổi tôi ra khỏi nhà, hôm nay tôi lại chọc anh ấy giận, muốn tặng một bó hoa dỗ anh ấy, nên tặng gì."
"Cô ấy nói bạn trai tôi nhất định rất đáng yêu, nói thứ này đáng yêu như anh vậy, anh sẽ thích."
Hai mươi tám năm qua, ngoài lúc ba tuổi có người từng khen anh đáng yêu, hai chữ "đáng yêu" đã biến mất khỏi thế giới của Phương Ẩn Niên từ lâu.
Giờ nghe Tiêu Tịch nói vậy, mặt anh gần như không giữ nổi, chút tức giận còn sót lại cũng tan sạch, anh quay đầu, vừa bước vào nhà vừa nhỏ giọng lầm bầm chửi thề: "Đúng là mù mắt, đáng yêu cái con khỉ, cậu mới đáng yêu, cả nhà cậu đều đáng yêu…"
Có lẽ vì thực sự khó chấp nhận được cách gọi đó, sau khi vào nhà Phương Ẩn Niên liền trở nên luống cuống, bận rộn một cách kỳ lạ.
Anh trước tiên đặt bó hoa lên bàn trà, rồi bắt đầu đi vòng quanh khắp nhà, lục lọi khắp nơi.
Tìm một lúc lại như quên mất mình đang tìm gì, rồi lại từ bếp rót một cốc nước đưa cho Tiêu Tịch, sau đó tiếp tục lục lọi.
Mất nửa ngày, cuối cùng mới từ chiếc tủ treo ở góc tìm ra được một bình thủy tinh cắm hoa, anh lấy nước đổ vào, trực tiếp tháo bỏ giấy gói hoa hồng sứ đáng yêu kia, tay cầm kéo vừa cắt tỉa cành vừa cắm hoa vào bình.
Trong đầu cứ lặp đi lặp lại ba chữ "bạn trai", nghĩ càng nhiều càng thấy không ổn, anh hỏi Tiêu Tịch: "Cậu cứ thế mà nói ra mấy lời kia, không sợ người ở tiệm hoa nhận ra cậu à?"
Tiêu Tịch ngồi trên sofa nhìn Phương Ẩn Niên vụng về cắt tỉa cành hoa, uống một ngụm nước: "Tôi gọi điện cho tiệm trước, lúc đến thì đeo khẩu trang, kính râm và đội mũ. Họ chuẩn bị sẵn hàng, tôi vào lấy rồi đi luôn."
Quan trọng nhất là, 037 còn làm chút thủ thuật nhỏ, xóa sạch đoạn ghi hình hắn ra vào tiệm hoa.
Phương Ẩn Niên không bình luận gì về hai chữ "bạn trai", chỉ dặn thêm một câu: "Đi theo tôi rồi, sau này cơ hội xuất hiện trước công chúng sẽ nhiều, làm gì cũng phải cẩn thận. Tôi thì không sao, nhưng cậu phải biết quý trọng danh tiếng của mình."