Nếu Phương Ẩn Niên không về nhà ăn tối, cô giúp việc còn có thể về sớm hơn.
Từ nhà Tiêu Tịch lái xe đến nhà Phương Ẩn Niên khoảng bốn mươi phút, cũng có nghĩa là Tiêu Tịch ngồi trước cửa nhà anh ít nhất đã đợi bốn tiếng.
Anh không hiểu vì sao một người có thể giữ quy củ đến mức ấy, khẽ thở ra một hơi, ghim Tiêu Tịch lên đầu khung trò chuyện, rồi nói: "Sau này có việc thì cứ gọi điện, tôi không bận sẽ nghe."
Nói xong lại nghĩ ngợi một chút, đẩy số liên lạc của Tiểu Lâm cho Tiêu Tịch: "Nếu tôi không nghe thì hỏi Tiểu Lâm."
Tiêu Tịch đáp một tiếng "Ừ", ngoan ngoãn thêm liên lạc của Tiểu Lâm.
Khi vào cửa, Phương Ẩn Niên quét nhận diện khuôn mặt để mở cửa chính, sau đó đọc một dãy số, nói với Tiêu Tịch: "Lần sau nhà không có ai thì tự vào đợi."
Tiêu Tịch theo sau anh, khẽ ừ một tiếng.
Vừa bước vào, Phương Ẩn Niên đã ngồi phịch xuống sofa, kéo tuột cà vạt, sai Tiêu Tịch: "Rót cho tôi ly nước."
Tiêu Tịch mang nước đến, ngồi đối diện anh, đẩy cốc nước đến trước mặt.
"Đột nhiên tìm tôi có việc gì?" Phương Ẩn Niên một hơi uống hết nước ấm trong cốc, hỏi hắn.
Tiêu Tịch nhìn yết hầu của Phương Ẩn Niên chuyển động khi uống nước, trong đầu bất chợt nhớ tới lời Trình Nặc từng nói.
Hắn tránh ánh mắt, cụp mi xuống: "Tôi nhớ anh."
"Đừng có xàm." Phương Ẩn Niên buột miệng: "Cậu nói muốn ngủ với tôi thì tôi còn tin chín mươi phần trăm."
Nói gì thì nói, Phương Ẩn Niên tự tin ở điểm này.
Anh tuy lớn hơn Tiêu Tịch năm tuổi, nhưng tự nhận về vóc dáng và ngoại hình, trong cái giới gay cạnh tranh kịch liệt này, anh tuyệt đối có thể đứng đầu.
Hơn nữa tuy miệng chửi bậy nhưng vẫn phối hợp, còn nhiệt tình, tiếng rên cũng tuyệt đối gợi cảm.
Nếu không thì Tiêu Tịch đâu mỗi lần cũng xuống tay nặng như vậy với anh.
Bỏ qua tính cách, ít nhất hiện tại, hai người hợp tác trên giường vẫn rất vui vẻ.
Thế là Tiêu Tịch thuận theo ý Phương Ẩn Niên, nghiêm túc nói: "Tôi muốn ngủ với anh."
Phương Ẩn Niên nhắm mắt lại: "Tiêu Tịch, đừng ép tôi phải chửi cậu."
Cái này cũng không được, cái kia cũng không xong.
Tiêu Tịch đành đổi cách nói khác: "Tôi muốn anh ngủ tôi."
Tuy về bản chất không khác gì, nhưng câu này vừa thốt ra, quả nhiên Phương Ẩn Niên dễ chịu hơn nhiều, nhìn hắn nói: "Thế cậu không chủ động là đang đợi tôi tới hầu cậu à?"
Giữa hai người, nếu chuyện gì cũng giống y như nhau, không bao lâu sẽ mất cảm giác mới mẻ, thuần túy biến thành nhiệm vụ và phát tiết.
Phải cương nhu kết hợp, ân uy song hành, vừa làm vừa nghỉ, đổi mới không ngừng thì mới khiến người ta luôn trông đợi.
Khi Phương Ẩn Niên ở trạng thái tốt, dù Tiêu Tịch có định buông cho anh nghỉ, anh cũng luôn miệng nói không được, đừng, ra ngoài, cút đi, nhưng cơ thể thì lại ngoan ngoãn lắm.
Nhưng thời gian này anh quay cuồng không nghỉ, hôm nay từ sáng tới tối cũng không rảnh, buổi tối còn phải uống rượu xã giao, nghĩ thôi cũng biết người đã mệt mỏi đến mức nào.
Vì thế Tiêu Tịch lần này không còn mạnh bạo như trước, mà trở nên dịu dàng hết mức.
Xong việc, hắn tự mình dọn dẹp, lặng lẽ ôm Phương Ẩn Niên vào lòng, vỗ nhẹ lưng anh dỗ ngủ.