Thế giới 1 - Chương 21: Minh tinh nhỏ và kim chủ cục súc

037 tiêu hoá xong "chiêu thức" này: [Nhưng hiện giờ anh còn có việc cần nhờ y, anh dám chắc y sẽ mắc bẫy à, chiêu này với y có hiệu quả không?]

Tiêu Tịch cũng không chắc: [Thử xem thôi, nếu hỏng thì lại nghĩ cách khác cứu vãn.]

037 có phần do dự: [Tôi có câu này, không biết có nên nói hay không.]

Với bản thân, Tiêu Tịch luôn giữ nguyên tắc không biết nói hay không thì tốt nhất đừng nói.

Nhưng với người khác, hắn vẫn rộng lượng: [Nói đi.]

037 nói: [Chiêu trò tuy hữu dụng, nhưng con người không phải kẻ ngốc. Yêu hay không yêu là có thể cảm nhận được. Bề ngoài anh làm tốt đến đâu, muốn chinh phục trái tim "tiểu phượng hoàng" thì e là cũng phải lấy chân tâm đổi lấy chân tâm.]

Tiêu Tịch không hiểu chân tâm là gì.

Hắn có thể không giữ lại điều gì mà đối tốt với Ẩn Niên, anh muốn gì hắn cũng cho.

Nói thật, nếu nhiệm vụ chỉ yêu cầu Tiêu Tịch thay thế gã tra nam kia để yêu thương, chăm sóc Phương Ẩn Niên cả đời, thì Tiêu Tịch đảm bảo bản thân có thể làm trọn vẹn, không thiếu sót, hoàn thành mỹ mãn.

Nhưng yêu cầu của nhiệm vụ lại là phải có được trái tim chân thật của Phương Ẩn Niên.

Điểm này, Tiêu Tịch không dám chắc, chỉ có thể âm thầm học hỏi, trước tiên dùng chiêu.

Lúc này nghe lời 037 nói, hắn cũng im lặng.

May mà sự thật chứng minh, trước mắt Phương Ẩn Niên quả thật đã mắc "bẫy" này.

Tiêu Tịch còn chưa đi tới cổng khu biệt thự, phía sau đã vang lên tiếng còi "bíp" một cái.

Hắn không thèm ngoái đầu lại, cứ tiếp tục đi thẳng về phía trước.

Đầu xe của Phương Ẩn Niên lướt sát bên cạnh hắn, cửa sổ xe hạ xuống, giữ cho vị trí lái xe gần như song song với hắn, rồi nói: "Lên xe, tôi đưa cậu về."

Tiêu Tịch không thèm nhìn, từ chối thẳng: "Không cần phiền."

Phương Ẩn Niên mặc đồ ngủ, trên mái tóc rối tung còn gác một cái kính râm, nhìn dáng vẻ cố chấp bất ngờ của Tiêu Tịch thì bực bội chau mày: "Tôi nói cậu lên xe."

Tiêu Tịch vẫn từ chối: "Tôi nói, không cần."

Bị từ chối liên tục hai lần, Phương Ẩn Niên chửi thầm một câu, nhấn ga, đầu xe nghiêng sang chặn thẳng đường đi của Tiêu Tịch.

"Tiêu Tịch, đừng để tôi phải nói lần thứ ba."

Tiêu Tịch thấy tư thế cứ như muốn lấy đầu xe húc chết mình vừa rồi của Phương Ẩn Niên. Hắn dừng lại, không những không sợ mà còn thản nhiên: "Vậy anh đâm chết tôi đi."

Phương Ẩn Niên bị dáng vẻ liều lĩnh này của hắn chọc tức mà bật cười, chửi: "Đồ lừa bướng."

Tiêu Tịch không lên tiếng, Phương Ẩn Niên có lẽ cũng nhận ra hắn đang giận dỗi, hai bên giằng co một lúc, cuối cùng Phương Ẩn Niên mềm giọng hơn một chút: "Lên xe đi, được chưa tổ tông? Còn muốn tôi phải mẹ nó năn nỉ cậu à?"

Nhìn thái độ Phương Ẩn Niên, Tiêu Tịch biết đây đã là mức hắn chịu xuống nước rồi, bèn thuận nước thuận gió mà lên xe của Phương Ẩn Niên.

Phương Ẩn Niên đã quen nhìn những người ngoan ngoãn nghe lời mình. Tiêu Tịch thực ra cũng không phải ngoại lệ, bởi những gì anh yêu cầu, hắn đều làm cả.

Nghe lời, nhưng lại nghe một cách quá mức thản nhiên.

Nói Tiêu Tịch là bị ép buộc thì cũng không hẳn, người chủ động tìm tới trước cũng là hắn. Ngoài chuyện vừa rồi lúc bảo lên xe thì Tiêu Tịch có cãi lại hai câu, còn thì anh bảo làm gì hắn cũng chưa từng thoái thác, gọn gàng dứt khoát.