Phương Ẩn Niên từ nhỏ đã được nâng như nâng trứng.
Cha mẹ, chị cả đều cưng chiều anh, lớn lên một chút, người bên cạnh hoặc là tâng bốc, hoặc là nịnh nọt. Hai mươi tám năm cuộc đời anh chưa từng có ai dám nói với anh một câu "im miệng".
Thế nhưng lúc này nhìn vẻ lạnh nhạt của Tiêu Tịch, anh lại theo bản năng không phản bác, ngoan ngoãn ngồi xuống bồn tắm, để mặc hắn kỳ cọ rửa ráy cho mình.
Sau khi dọn dẹp cho Phương Ẩn Niên xong, hắn lại bắt đầu thu dọn "chiến trường", đích thân thay ga giường mới, rồi đứng trước mặt anh tắm sơ qua, tiện tay giặt luôn cả món đồ nhỏ vừa cởi ra của anh.
Làm xong hết mọi việc, hắn mới bế Phương Ẩn Niên từ bồn ra, lau khô người, vác trở lại giường.
Cuối cùng còn không quên kéo chăn đắp cho anh, mặt vẫn nghiêm lại mà khẽ hôn lên trán anh.
Anh nhìn mà ngẩn người.
Chút khó chịu trong lòng ban nãy, giờ đã tan biến đến bảy tám phần.
Phương Ẩn Niên vừa định mở miệng bảo Tiêu Tịch ở lại, lên tầng tìm một phòng khách ngủ tạm thì thấy hắn đã mặc xong quần áo, tóc vẫn còn ướt, bước ra khỏi nhà anh.
Bước chân dứt khoát không chần chừ, khiến anh bỗng thấy rất khó chịu.
Lúc này trời mới vừa ửng sáng, Tiêu Tịch chậm rãi, không vội vã, theo lối cũ bước ra ngoài biệt thự.
Gió thổi qua mang theo hương hoa nhè nhẹ.
037 cố gắng thăm dò cảm xúc của hắn nhưng không thu được gì, đành hỏi: [Anh thật sự đang giận hay chỉ giả vờ giận?]
Tiêu Tịch nhàn nhạt đáp: [Không hề giận.]
Mặc dù đôi khi hắn cũng cảm thấy Phương Ẩn Niên thật sự rất phiền phức, nhưng đó vốn là một phần trong nhiệm vụ của hắn. Hắn đã hiểu rõ tính khí của anh từ lâu, có chuẩn bị tâm lý nên cũng không dễ bị cảm xúc chi phối.
037 không hiểu nổi: [Vậy sao anh còn phải diễn với y? Cảm xúc của y dao động dữ dội lắm đấy.]
Về điều này, Tiêu Tịch chẳng hề ngạc nhiên.
[Cảm xúc dao động lớn chưa chắc đã vì thích tôi, chỉ là vì tôi không thuận theo y, khiến y có cảm giác mất kiểm soát thôi.]
[Tôi làm đúng như yêu cầu của y, hoàn thành công việc của mình, nhưng không có nghĩa là tôi phải tiếp tục thoả mãn y về mặt cảm xúc.]
Một logic rất đơn giản, không thể để việc đầu tư cảm xúc bị mất giá.
Bất luận là tình cảm hay vật chất, thường khó thoát khỏi một quy luật, càng bỏ nhiều, giá trị càng bị xem nhẹ.
Mỗi ngày bạn tặng một bó hoa cho một người. Ban đầu, người đó chắc chắn sẽ vui mừng, thậm chí bất ngờ. Nhưng lâu dần, người đó sẽ quen, sẽ thấy bình thường, trong lòng không gợn chút sóng nào, thậm chí còn chê bai bó hoa hôm nay không đẹp bằng hôm qua, tiện tay vứt đi.
Nhưng nếu hôm nay bạn tặng một bó hoa, ngày mai tặng một cục phân, ngày kia cho một cái bạt tai, đến ngày tiếp theo lại tặng một bó hoa mới…
Lúc đó, bó hoa này sẽ trở nên vô cùng quý giá.
Muốn có được lòng thật của Phương Ẩn Niên, chỉ biết thuận theo, làm "chó liếʍ" thì rõ ràng là vô dụng.
Phải để đối phương không hiểu rốt cuộc bạn có để tâm hay không, đối phương mới chịu bỏ công sức suy nghĩ về mối quan hệ này, đoán xem con người bạn thế nào.
Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là giữa hai người vốn đã có sự hấp dẫn nhất định.