Chương 9

Annie viết ghi chép xong, đeo lại đồng hồ Tinh Võng, ẩn danh tra cứu giá linh kiện cơ thể nhân ngư trên trang web đen. Đang ghi nhớ giá cả thì cô nghe tiếng Lyn vang lên.

“… Cô không lừa tôi chứ?”

Annie nghiêng đầu, dùng ánh mắt vô tội nhìn anh ta, như thể đang nói [Anh đoán xem?].

Lyn nghiến răng: “Có khóa sinh sản, dù cô bắt bao nhiêu nhân ngư đi chăng nữa thì cũng sẽ không lấy được thứ cô muốn đâu.”

Anh ta không biết con quái vật này ngoài sinh con ra thì còn muốn gì, đành cắn răng nói tiếp: “Loài người không có khái niệm này, cô có thể tra xem khóa sinh sản là gì. Nhân ngư càng trẻ tuổi càng khó mở… Tôi có thể hợp tác với cô.”

Mấy chữ cuối khiến anh ta khó khăn lắm mới thốt ra được, vừa nói xong liền ngậm miệng lại, không nhìn cô nữa.

Annie nhìn anh ta rồi suy tư một lúc. Cô hoàn toàn mù mờ về nhân ngư, mẫu vật duy nhất cô có chính là Lyn đang ở trước mặt. Cô gõ vài cái lên màn hình Tinh Võng, dường như đã thay đổi ý định.

Cách một lớp kính, Annie nhìn nhân ngư tóc xanh trong bể: “Được thôi. Tôi có thể cấy một con chip vào đầu anh. Nếu nó phát hiện anh ra nói gì đó không nên nói, thì…” Cô búng tay, đôi mắt hồng lấp lánh ý cười: “Bùm, vậy là có cá ăn rồi.”

“…”

“Nhưng anh có vào được Đại học Hải Lam không?” Annie hỏi: “Nghe nói cũng có cơ chế sàng lọc đối với nhân ngư…”

Lyn nhìn cô hai giây, rồi tự buông xuôi mà khàn giọng nói: “Tôi là giảng viên ở đó.”

Annie ngẩn ra, quên cả việc điều chỉnh cảm xúc, giọng đều đều rõ ràng thốt lên: “Ồ wow.”

“… Có gì mà khó tin chứ!” Nghe cô đáp kiểu mỉa mai, Lyn tức đến nghiến răng nghiến lợi.

“Nếu không phải nửa tháng trước tôi nhận lời mời giảng dạy ở đó, thì sao tôi lại gặp phải con quái vật như cô được chứ? Cô nghĩ ai sẽ vô duyên vô cớ đi qua Khu ba, vô duyên vô cớ mà từ trên trời rơi xuống..."

Annie đưa tay lên môi: “Suỵt. Nếu để ông lão phát hiện, ông ấy nhất định sẽ phanh thây anh, từng sợi tóc cũng sẽ bị đem đi bán sạch.”

Lyn nén giận im lặng.



Ba ngày sau khi cấy chip vào đầu Lyn, Annie thu dọn đồ đạc, không nói một lời, kéo theo Lyn bỏ trốn.

“Xin đừng gϊếŧ người, cướp của, buôn bán nội tạng trên chuyến xe này..."

“Xin đừng mang theo hàng hóa vi phạm luật của Tinh Tế..."

“Phí cho chuyến đi này đã được tự động trừ, chúc quý khách có một hành trình vui vẻ.”

Trước tiên cô ngồi lên một chiếc phi thuyền bay thẳng đến Khu Tám, tiền đi lại đắt đỏ đã tiêu sạch số tinh tệ cuối cùng mà Annie tích cóp được bao năm qua. Cô đếm đi đếm lại số dư trên ID Tinh Võng, cẩn thận tính toán xem cô còn thiếu bao nhiêu để đóng học phí.

Đột nhiên, cái đầu xanh lam tựa trên vai cô khẽ động đậy.

Lyn hé mắt, khẽ nói: “Hết tiền rồi?”

“Ừ.” Annie gật đầu. Cô vươn tay chỉnh lại khăn quàng cổ cho anh ta.