Chương 8

Annie tiến lại gần thêm vài phân, đôi mắt màu hồng nhạt suýt thì bị hàng mi của anh ta chạm vào: “Sao mà nóng tính thế? Tôi phải mất mấy ngày mới sửa lại được đó.”

Lyn giật mình, tỉnh táo lại.

Sao lại tức giận? Cô không biết mình đang làm gì sao!

Đôi mắt xanh thẳm lại nhanh chóng bùng lên ngọn lửa giận dữ, anh ta cúi đầu định cắn đứt cổ họng cô. Nhưng Annie đã có phòng bị, né tránh kịp lúc, dùng sức mạnh tương đương một nữ nhân ngư trưởng thành, phản công, khống chế ngược lại Lyn.

Annie không ngờ nhân ngư lại thích cắn người đến vậy, cô liền dùng sức bịt chặt miệng anh ta lại, vẫn kiên trì tìm cách sinh sản đúng đắn.

Sự phản kháng của Lyn là vô ích.

Cho đến khi nước tràn ra sàn quá nhiều, chảy qua khe cửa. Annie vẫn không phát hiện ra điều gì bất thường trên chiếc đuôi cá của anh ta.

Ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa của ông lão.

Lần này đã gấp gáp hơn, kèm theo tiếng quát: “Nhi Nhi! Không được lãng phí nước!”

Annie buông tay, rời khỏi bể kính.

Ra khỏi nước, cơ thể cô nhanh chóng biến trở lại thành hình dáng thiếu nữ loài người. Mái tóc trắng ướt nhẹp, cô lau nước trên người, vừa mặc quần áo vừa nói: “Cháu biết rồi.”

Bên ngoài yên lặng, sau khi mặc xong quần áo, Annie nhìn mực nước trong bể đã giảm đi một nửa. Lyn thì đang chìm dưới đáy, mái tóc xanh dài che khuất bờ vai và cả biểu cảm, chỉ thấy l*иg ngực anh ta phập phồng run rẩy theo từng nhịp thở gấp gáp.

Cô tay không mà về, vừa thu dọn đồ đạc và lau sàn, vừa suy nghĩ về chuyện này. Lau được một nửa, cô đột nhiên nói: “Có lẽ vài ngày nữa tôi sẽ phải gϊếŧ anh.”

“…” Lyn không phản ứng, nửa phút sau, anh ta khẽ cười nhạo một tiếng.

Annie lau khô nước trên cuốn sổ tay, nói: “Tôi không lấy được chút thông tin nào từ anh. Anh thật sự không chịu hợp tác chút nào. Nên tôi đành phải đến Đại học Hải Lam tìm mục tiêu mới thôi.”

Lyn nhếch miệng, định vừa chửi vừa cười mỉa vài câu, nhưng trong đầu chợt lóe lên dòng chữ “Học sinh ưu tú” trên chiếc đã cúp vỡ. Anh ta chợt khựng lại, hỏi: “Cô đã thi đỗ…?”

“Ừ.” Annie nhìn cuốn sổ tay bị nước làm nhòe chữ, lấy ra một cây bút mới ghi tiếp.

Đại học Hải Lam chỉ có khoảng năm sáu mươi suất dành cho loài người.

“Cô, một con nhóc đến từ khu ổ chuột, làm sao có thể…” Lyn buột miệng, nói được nửa câu thì cổ họng đau rát, là một con cá vậy mà lại bị sặc nước, nghiêng đầu ho sù sụ mấy tiếng.

Annie nói: “Nơi đó có rất nhiều nhân ngư, đúng không? Nói đúng hơn, nơi đó có là toàn nhân ngư, đúng chứ? Tôi không thể mang anh đi học được, nên đành phải gϊếŧ anh thôi.”

Trong đầu Lyn hiện lên hình ảnh những nhân ngư trẻ tuổi bị cô bắt về, bị con quái vật này hành hạ, anh ta không khỏi đau đớn mà đưa tay ôm mặt.