“Thả tôi ra. Cho tôi về lại Khu tám đi. Tôi sẽ báo đáp cô, để cô sống những ngày tốt đẹp.” Lyn nói.
“Ngày tốt đẹp là gì?” Annie hỏi.
Lần đầu tiên cô nói chuyện dưới nước, âm thanh trong quá trình truyền đi tạo ra những bong bóng nhỏ xíu.
Lyn chợt không biết phải giải thích “ngày tốt đẹp” thế nào với một con quái vật. Anh ta mơ hồ, dùng chiêu trò dành cho loài người: “Có thật nhiều tiền. Thật nhiều tinh tệ. Thật nhiều… Thật nhiều đàn ông.”
“Điều đó thì có ích gì?” Annie tò mò hỏi lại.
Anh ta nhất thời nghẹn lời.
Annie nắm ngược lại tay anh ta, cúi đầu xuống, mái tóc trắng như tuyết phiêu đãng trong nước. Sau khi hóa thành hình dạng nữ nhân ngư, sức mạnh mà cô sở hữu vượt xa thân thể con người. Theo hướng dẫn trên Tinh Võng và trong sách, cô dùng chiếc đuôi cá trơn nhẵn quấn lấy Lyn.
Những chiếc vảy mảnh khẽ cọ xát vào nhau.
Âm thanh nhỏ nhẹ của sự cọ xát ấy gần như không nghe thấy dưới nước. Nhưng Lyn lại bị ép phải nghe, đôi tai với lớp xương ngoài trong suốt của anh ta áp sát vào kính, cảm giác lạnh buốt xuyên thẳng vào thần kinh. Anh ta thở dốc, hai mắt đỏ hoe: “Thả, thả tôi ra, cô không thể mở được…”
Anh ta đang nói đến khóa sinh sản.
Annie dùng tay mò mẫm sờ soạng, trên đuôi cá của anh ta có đầy những vết sẹo, cơ bắp căng cứng. Nếu không có thiết bị điện giật, e rằng anh ta sẽ lập tức trở mặt, đập nát cơ thể cô.
Annie không tìm được chỗ cần thu thập vì sự phản kháng dữ dội của Lyn, anh ta không chịu hé ra dù chỉ là một kẽ hở.
Thình thịch thình thịch…
Đúng lúc này, tiếng động của hai người cuối cùng cũng kinh động đến người khác. Giọng nói khàn khàn của ông lão vang lên ngoài cửa: “Nhi Nhi?”
Annie liếc nhìn về phía cửa, trong khoảnh khắc phân tâm, chiếc đuôi cá dưới tay đột nhiên quấn ngược lại cô. Nó siết chặt eo cô như muốn bóp gãy, sức lực mạnh đến mức có thể nghiền nát xương sườn và nội tạng của con người.
Lyn đột ngột bóp cổ cô.
Sức mạnh khi liều mạng của nhân ngư cực kỳ khủng khϊếp. Da thịt trên cổ Annie tím tái, “Rắc” một tiếng, như thể xương cổ đã gãy vụn. Lyn trợn mắt, nhìn thấy cô gái tóc trắng xoay đầu lại nhìn anh ta…
Thật sự là xoay hẳn đầu lại. Đầu cô như bị vặn đứt.
“Nhi Nhi?” Ông lão lẩm bẩm ngoài cửa: “Không biết cả ngày làm loạn cái gì…”
Dường như lúc này Annie mới nhận ra đầu mình đã rơi, cô liền vội vàng đỡ lấy, chỗ cổ đứt gãy chảy ra thứ chất lỏng đặc quánh màu hồng nhạt. Chất dịch ấy nhanh chóng lấp đầy khe hở, cố định lại cái đầu của cô.
Cô nhìn về phía nhân ngư tóc xanh.
Lyn hoàn toàn sững sờ.
Đôi mắt xanh thẳm của anh ta tràn đầy sự kinh hãi, sự hận thù và cơn giận dữ đột ngột bị dập tắt. Đôi mắt kiêu ngạo xinh đẹp như hai viên bi thủy tinh giờ chỉ còn lại sự trống rỗng.