Một cảm giác ấm nóng lướt qua đường mang mỏng manh. Anh ta đã thoáng tưởng rằng đó là lưỡi chẻ (giống lưỡi rắn) của nữ nhân ngư, nhưng không phải – Annie vẫn chưa nghiên cứu đủ, lưỡi cô vẫn là lưỡi của người thường.
Anh ta thở hổn hển, giọng nói run run: “Đồ thần kinh, nhân ngư có khóa sinh sản, không thể giao… giao…”
Một nhân ngư quý tộc có giáo dục như anh ta không thể thốt ra nổi từ đó, liền nghiến răng tức tối: “Thả tôi ra, tôi sẽ nghĩ cách khác giúp cô.”
Anh ta giả vờ nhún nhường, cố đánh lừa cô bằng giọng điệu mềm mỏng.
Nhưng Annie chẳng mắc mưu, vẫn hỏi: “Anh tên gì?”
“Cô đã nhốt tôi nửa tháng, đào chip định vị của tôi, lấy máu tôi, nhổ vảy tôi, đến giờ mới hỏi tên tôi sao!” Anh ta gầm lên, giọng điệu đầy phẫn nộ.
“Anh tên gì?” Cô kiên nhẫn hỏi lại, giọng điệu mềm mại mà cương quyết, như chẳng có gì có thể lay chuyển nổi.
Annie dùng răng cạy khe mang của anh ta, động tác nhẹ nhàng mà đầy ẩn ý.
Cô đã học được điều này từ trong sách, không phải dựa vào việc tìm hiểu từ nhân ngư thật, mà là nửa dựa vào tài liệu, nửa dựa vào bản năng để tìm hiểu cách sinh sản của chủng tộc này, lấy thêm thông tin về họ.
Cơ thể trong tay cô dường như phải chịu đau đớn dữ dội, anh ta giãy giụa điên cuồng, chẳng màng đến vết thương. Tiếng hét tan vỡ của anh ta làm rung chuyển cả căn phòng, khiến đồ đạc trên bàn đổ ngã, nước tràn lênh láng, thấm ướt hết giấy tờ trên sàn.
Tiếng rên đau đớn của anh ta mang theo âm sắc đặc trưng của nhân ngư khiến màng nhĩ người ta rung lên từng nhịp: “Tôi tên… là Lyn. Đó là tên tôi… Cô làm thế này cũng không thể… thành công đâu, đừng vội…”
“Tôi là Annie.” Cô đáp lại như một lời chào hỏi.
“Tôi không vội, tôi chỉ cần lấy được vài thứ từ cơ thể anh mà thôi. Anh căng thẳng quá rồi đấy.”
Lyn đã đoán được Annie muốn thu thập thứ gì.
Ngày đầu tiên anh ta tỉnh lại sau cơn hôn mê đã thấy Annie cầm một con dao nhỏ, cắm thiết bị giật điện vào trong chiếc đuôi cá của anh ta. Khi ấy, anh ta giãy giụa trong cơn thịnh nộ, vô tình làm vỡ chiếc cúp pha lê duy nhất trong phòng còn có chút giá trị. Phần đế cúp khắc bốn chữ “Học sinh ưu tú”.
Sao lại có một học sinh “ưu tú” như thế này cơ chứ?
Annie thu thập máu , vảy cá, từng sợi tóc… của anh ta. Cô nhặt đế cúp vỡ vụn lên, tay dính đầy máu tanh đỏ tươi, vừa rửa tay vừa lau sạch vết máu nhân ngư bám trên dòng chữ “Học sinh ưu tú”.
Chiếc cúp pha lê vỡ nát ấy được đặt trên kệ gỗ bên cạnh bể cá.
Thân hình Annie chắn mất tầm nhìn của anh ta. Cô buông tay đang bóp mặt anh ta ra, vươn tay vuốt ve khe hẹp sưng đỏ sau tai Lyn. Cả người nhân ngư run rẩy, dùng sức siết chặt tay cô.