Anh ta như sắp phát điên, gằn giọng nói: “Không. Cô giống quái vật hơn.”
Annie cũng không tức giận mà còn bình thản giải thích: “Ừm, tôi không phải là người. Tôi không còn đồng loại. Tôi là kẻ cuối cùng… Ừm, quái vật thì quái vật. Chủng tộc của tôi không có giống đực, nên tôi phải…”
Cô ngừng lại, dường như không biết nói tiếp thế nào.
“… Giống đực của chủng tộc cô tuyệt chủng rồi sao?” Anh ta hỏi, giọng điệu đầy nghi ngờ.
“Cứ cho là vậy đi.” Annie đáp.
“Tôi nghiên cứu anh lâu như thế mới học được cách ngụy trang thành thế này. Trước khi gặp anh, tôi chỉ có thể ngụy trang thành người thường mà thôi, loại mà ở khắp nơi đều có ấy. Tôi đã phải giả làm người suốt mười tám năm.”
Tâm trạng của cô có vẻ khá tốt nên cũng nói nhiều hơn bình thường, cứ ríu rít mãi như chim sơn ca: “Người thường thì đông, mẫu nghiên cứu dễ tìm, cũng chẳng có gì đặc biệt, việc nghiên cứu cũng đơn giản lắm. Tôi chưa gặp loại người tiêm thuốc cải thiện gen hay đột biến gì cả, chỉ biết giả thành loại bình thường nhất thôi. Mà người thường thì chẳng chịu nổi nhiệm vụ sinh sản của tôi đâu.”
“… Cái gì? Nhiệm vụ?” Hắn cau mày, khó hiểu.
Đã là kỷ nguyên thứ tám của Tinh Tế rồi, vậy mà vẫn còn có người nói chuyện kỳ lạ thế này sao?
“Nhiệm vụ sinh sản.” Cô nghiêm túc lặp lại.
“Chủng loại của tôi sắp tuyệt chủng rồi, anh cũng nghe ra được mà, đúng không? Tôi cần biết anh có thể sinh con cho tôi không.”
Nếu một cô gái bình thường nói câu này, anh ta sẽ chỉ cười khẩy, thậm chí còn lười phải mở miệng mỉa mai.
Nhưng khi lời ấy thốt ra từ miệng một con quái vật vừa biến thành đồng loại của mình...
Lần này, dù có chết anh ta cũng phải trốn thoát, không thể chờ lành vết thương để phản công được nữa.
Với một giống loài không lai tạp, coi trọng huyết thống thuần khiết như nhân ngư, nếu con quái vật này thực sự sinh con với anh ta... Anh ta thực sự sẽ phát điên mất, chắc chắn sẽ phát điên mất. Nếu bị ngoại tộc làm nhục, anh ta sẽ tìm cách gϊếŧ chết cô cho bằng được, bằng mọi giá.
Nhân ngư cố hết sức giãy khỏi cái đuôi đang quấn chặt của cô, bơi lên định lao ra khỏi mặt nước. Thiết bị điện trong người anh ta kêu “bíp” một tiếng cảnh báo, nhưng ngay sau đó, tóc anh ta lại bị túm lấy, một bóng dáng từ phía sau ôm chặt lấy anh ta không buông.
Âm thanh thì thầm dưới nước vang lên bên mang cá mềm mại, mang theo tiếng rít đặc trưng của nhân ngư, như một lời mê hoặc.
Môi cô kề sát bên mang anh ta, áp sát vào khe thở mềm mại: “Nước sắp bị anh làm tràn ra ngoài hết rồi, nước này đắt lắm đấy. À, anh tên gì ấy nhỉ?”