Annie đã nhận được mật khẩu phòng của Lyn.
Cô khoác lên mình bộ đồng phục của Đại học Hải Lam. Lớn lên ở bãi rác, Annie chỉ mới quen với cuộc sống ở đáy xã hội của loài người. Đây là lần đầu tiên cô được mặc loại vải mềm mại, đắt tiền thế này, còn được học ở một trong những trường hàng đầu Hải Lam Tinh.
Cô cực kỳ chăm chỉ.
Hệ F tập trung phần lớn sinh viên loài người. Những người từng là học sinh giỏi giờ bị tài năng bẩm sinh của nhân ngư nghiền nát không thương tiếc. Các môn như “Điều khiển phi thuyền”, "Cận chiến”, "Sửa chữa và tháo lắp cơ giáp”… đều có yêu cầu chuyên môn cao ngất ngưởng. Đám công tử quý tộc quen sống trong nhung lụa đã được tiếp xúc với những kiến thức ấy từ sớm, bỏ xa con người đến cả chục năm.
Khoảng cách khổng lồ và sự kỳ thị khiến không ít người muốn bỏ cuộc, nảy sinh ý định rút lui.
Trong bầu không khí uể oải của hệ F, chỉ có Annie là phá lệ nghiêm túc. Đã khai giảng được hơn một tháng, nhưng cô chẳng kết bạn với ai, mà đắm mình hoàn toàn vào nguồn tri thức vô hạn.
Giống như một kẻ kỳ dị không cần giao tiếp.
“Chậc, là cô ta đấy, thấy không?” Sau lưng Annie thường vang lên những tiếng xì xào: "Cũng khá đáng thương, dù sao thì thiên phú không phải thứ chỉ cần cố gắng là đuổi kịp. Vậy mà cô ta còn ngốc nghếch nghĩ mình chưa đủ chăm chỉ…”
“Cô ta thi đậu từ Khu Ba lên đấy.”
“Khu Ba? Chỗ đó á!” Một giọng kinh ngạc xen vào.
“Ừ, chắc còn tưởng mình là thiên tài…”
“Mẹ tôi bảo tôi cố làm chiến binh vũ trụ, được trường chọn đi chinh chiến ngoài Tinh Hải. Với tình hình thế này thì chắc là không có cửa rồi, đám nhân ngư đúng là quái vật.”
“Chậc… Giống loài cao quý không lai tạp, chẳng phải là do họ sợ nếu kết hôn với con người sẽ làm loãng huyết thống, bị loài người đông đảo nuốt chửng đến tuyệt chủng sao? Đúng là kiêu ngạo đến mức mắt mọc trên đỉnh đầu.”
“Nhỏ tiếng thôi, nghe nói tiết này đổi giảng viên, có thể sẽ là người nghiêm khắc…”
Còn chưa dứt lời, một hàng drone đã bay vào phòng, tuần tra theo thứ tự, vừa kiểm tra số lượng sinh viên, vừa phát thông báo: “Tiết Lịch sử cổ đại sắp bắt đầu, mong các sinh viên giữ yên lặng.”
Âm thanh vừa dứt, một bóng dáng màu xanh biển bước vào đúng giờ. Cả lớp im phăng phắc, mọi ánh đều mắt đổ dồn lên khuôn mặt anh ta, một nam nhân ngư trưởng thành, lớp vỏ xương màu trắng sữa kéo dài từ vành tai tựa như san hô tuyết, khóe mắt lấp lánh vảy bạc nhỏ, đôi mắt xanh thẳm, tóc dài chấm eo.