Chương 32

Từ trong màn hình đang bay lơ lửng, phát ra tiếng đập bàn. Cốc nước bằng thủy tinh rung lên dữ dội.

“Đây là thái độ khi nói chuyện với trưởng bối của con sao? Con lúc nào cũng hèn nhát, gặp chuyện chỉ biết trốn tránh, chẳng hề muốn thay đổi, bất kể là chuyện gì.”

Người kia trông nho nhã, điềm đạm, nhưng lại dễ dàng bị chính máu mủ của mình chọc giận: “Bản tính của con không có sự chiếm đoạt, không biết tranh giành sao? Sao không học được cách cướp lấy, tranh sủng, đấu đá? Lyn, rốt cuộc vì sao ta lại sinh ra một đứa con không biết phản kháng như con chứ!”

Ánh sáng chập chờn từ màn hình phản chiếu lên lông mày anh ta. Lyn đưa tay xoa thái dương đang nhức nhối, cúi đầu nói: “Đúng vậy, rốt cuộc là vì sao? Tình yêu của ngài dành cho tôi lúc có lúc không, nhưng sự ghét bỏ thì lại chẳng bao giờ dứt. Tôi thường không thể hiểu nổi lý do, chỉ vì tôi không phải là đứa con như ngài kỳ vọng sao?”

“…” Nhân ngư trung niên im lặng vài giây, rồi nói: "Giờ con hãy về nhà ngay, từ chức ở Đại học Hải Lam đi, ta sẽ sắp xếp lại…”

“Không.”

Không khí căng như dây đàn. Cha anh ta lạnh lùng nhìn anh ta, lời nói như đang đưa ra tối hậu thư: “Nếu ba tiếng nữa ta không thấy con có mặt ở nhà, mọi nguồn tài chính và quyền hạn của con sẽ bị cắt hết. Đừng mơ đến việc tiếp tục dựa vào sức mạnh gia tộc. Công việc vô vị mà con khăng khăng đòi giữ lấy cũng chỉ mang lại sự đau khổ vô tận mà thôi.”

Màn hình trước mặt tối đi. Người cha bận rộn cai quản gia tộc không có thời gian đôi co với anh ta quá lâu.

Lyn đứng ngẩn người trong căn phòng đột nhiên tối om, sau một lúc, anh ta hồi thần rồi bước ra ngoài. Anh ta bật chiếc đồng hồ Tinh Võng có kiểu dáng bình thường trên cổ tay, đăng nhập vào tài khoản.

Anh ta chỉ định xem tin nhắn cũ với hiệu trưởng, nhưng một avatar màu hồng đột nhiên nhảy ra, gửi đến một đoạn tin nhắn bằng giọng nói.

Đoạn tin nhắn bằng giọng nói ấy tự động chuyển thành tiếng nhân ngư: “Thầy ơi!”

Lyn: “…”

“Thầy đang làm gì vậy? Có phải là đang uất ức mà kể lể với gia đình không? Em vừa thấy một nhân ngư đẹp trai bên đường…”

Lyn: “…”

“Em đã đóng học phí xong rồi, nhưng tiền thầy cho em đã xài hết mất rồi. Tiền trọ ở đây đắt quá, đắt kinh khủng luôn ý! Em có thể ở ké phòng thầy được không? Không được sao? Nếu không được thì em đành…”

“Đừng tự hỏi tự trả lời.” Anh ta đáp: "Yên phận chút đi.”