Annie quay đầu nhìn Lyn. Gương mặt chàng trai thoáng khựng lại, không lộ ra chút vui mừng nào.
Trên drone có ánh đèn đỏ nhấp nháy, nhận được chỉ thị mới. Nó lại kêu “Tít” một tiếng: “Ngài Lyn, xin mời đi theo tôi.”
“Xem ra em phải tạm chia tay với thầy rồi.” Annie lên tiếng trước, ngón tay chạm nhẹ vào môi dưới, nghiêng đầu nhìn anh ta, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt anh ta, nói: "Thầy à, nhớ đừng khai em ra đấy nhé.”
Lyn đứng dậy, không nhìn cô: “Là cô tự dưng nổi hứng đứng ở đây.”
Annie bật cười vui vẻ. Cô chưa bao giờ thích thú với cách dùng từ của Lyn như lúc này. Quan hệ giữa hai người càng ngày càng tệ, sự lịch sự và tôn trọng của anh ta cũng dần không cánh mà bay.
Cô chỉ vào đồng hồ Tinh Võng, nói: “Vậy em đi đây. Thầy nhớ phải báo cáo hành tung cho em đấy nhé…”
Đáp lại cô là bóng lưng lạnh lùng của chàng nhân ngư tóc xanh.
Chiếc drone rời khỏi đội tuần tra, dẫn Lyn vào sâu trong khuôn viên trường, tiến đến tòa nhà văn phòng cao vυ"t đến chạm tầng mây.
Lyn bước vào văn phòng nằm ở tầng cao nhất. Căn phòng tối om trở nên bừng sáng ngay khi anh ta bước chân vào.
Khung hình ảnh nổi lơ lửng giữa không trung hiện lên, ánh sáng sắc nét mang theo cảm giác áp lực mạnh mẽ. Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong khung hình.
So với video call, đây càng giống như một buổi thẩm vấn hơn.
“Tôi tưởng cậu đã thất bại đến mức không bao giờ quay về được nữa chứ.”
Giọng nói trầm thấp của một nhân ngư ở độ tuổi trung niên vang lên: "Con có biết gia đình đã tìm con bao lâu không? Là người thừa kế, con càng phải kiên cường, xuất sắc, mạnh mẽ hơn những người khác. Nếu như con chết chỉ vì một vụ tai nạn tầm thường thế này, thì ta thật sự chẳng biết phải đối mặt với truyền thông thế nào nữa. Đến cả một chút năng lực của người thừa kế con cũng không có, ngay cả bản thân mình cũng không bảo vệ nổi. Nếu vậy thì em trai con…”
Lyn nghe hết nửa đoạn đầu đều là những lời trách mắng, ngón tay nhẫn nại vuốt nếp nhăn trên áo, một cơn buồn nôn khác dâng lên. Thẳng đến khi đối phương nhắc đến hai chữ “em trai”, mí mắt anh ta giật mạnh: “Đừng nhắc đến em ấy, không được sao?”
Ánh mắt anh ta lãnh đạm, sự xa cách trên khuôn mặt trở nên càng nổi bật hơn. Lyn mở miệng nói: “Dù sao tôi cũng chỉ là người thừa kế trên danh nghĩa, một tấm khiên, một hòn đá mài dao. Ngài không cần phải giả vờ quan tâm tôi bằng những lời nói sáo rỗng đấy đâu. Tôi biết trong lòng ngài đã có đứa con ngoan khác. Tôi không dũng mãnh, không mạnh mẽ, cũng chẳng thể thay ngài tham gia cuộc săn bắn kiếm được lợi ích, cũng không thực hiện được giấc mơ chinh phục tinh hải của gia tộc Lam Long… Ngài cứ tiếp tục xem tôi là nỗi xấu hổ là được rồi.”