Chương 3

“Nếu tôi muốn ngụy trang thành nhân ngư một cách hoàn hảo, thì tôi phải hiểu thấu mọi thứ về nhân ngư. Từ ngoại hình, gen di truyền, cách sinh sản… đến giá trị sinh dục, đại loại là vậy?” Annie đáp, giọng nói trong trẻo mà nghiêm túc.

“Giá trị sinh dục?”

Anh ta chống tay lên thành bể, nghiêng người sát lại gần hơn. Trong đôi mắt xinh đẹp ánh lên tia lạnh lẽo, giọng điệu mỉa mai: “Cô quên nhân ngư là chủng tộc không lai tạp rồi sao? Dù cô có bắt tôi, nhốt tôi, làm nhục tôi, thì cũng sẽ chẳng đạt được gì đâu.”

“Tôi tưởng anh sẽ trân trọng chút thời gian được nói chuyện chứ.” Annie lắc đầu rồi cúi xuống nhặt cái khóa miệng anh ta vừa phun ra.

“…”

Annie rửa sạch khóa miệng, cài lại trạng thái khóa, rồi ngước nhìn nhân ngư.

“… Khoan đã!”

Anh ta đập tay vào bể, móng tay sắc nhọn cào mạnh, như muốn khắc sâu vào kính, nhưng lúc này, anh ta lại chẳng đủ sức phá tan l*иg giam hay xé toạc cô gái trước mặt.

“Cô không hỏi gì mà đã xong rồi sao?” Anh ta siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.

“Tôi đúng là có vài câu muốn hỏi anh.”

Annie nhìn thẳng vào anh ta: “Ngoài ba con chip tôi đào ra từ người anh hôm qua, trên người anh còn thiết bị định vị nào khác không?”

“Cô đang hỏi câu mà đến thằng ngốc cũng chẳng thèm trả lời à?” Đôi mắt xanh trong veo vẫn ngạo mạn, nhìn cô như nhìn một kẻ khờ khạo.

Annie gõ nhẹ vào bể: “Đây là câu hỏi thường lệ, anh nhớ nhé. Lần nào tôi cũng sẽ hỏi, anh không trả lời cũng chẳng sao.”

Nhân ngư vùi nửa mặt xuống nước, trừng mắt nhìn cô qua làn nước trong veo.

“Nửa tháng nay tôi đã thu thập được kha khá thông tin cơ bản, giờ đã đến lúc thử nghiệm rồi.” Annie liếc nhìn anh ta, rồi trước ánh mắt khó hiểu của nhân ngư, cô bất ngờ cởϊ áσ ngoài.

Anh ta theo bản năng mà quay mặt đi – dù là giống loài không lai tạp, anh ta vẫn giữ chút phép tắc cơ bản với loài người, nhất là khi cô là con gái.

Nhưng mới quay được nửa chừng, anh ta sực nhớ ra hoàn cảnh của mình, liền hung hăng quay lại.

Annie chỉ còn mặc nội y, làn da trắng nhợt nhạt, cơ thể khỏe mạnh. Khoảnh khắc ánh mắt cô chạm vào anh ta, ngoại hình của cô gái loài người này đột nhiên thay đổi chóng mặt.

Bên dưới xương quai xanh, những chiếc vảy bạc nhỏ li ti mọc lên, lấp lánh y hệt như đuôi của anh ta. Đôi tai mềm mại hóa thành dạng san hô, mọc thêm lớp bọc bảo vệ bên ngoài, phía sau tai rách ra một khe mỏng như cánh ve – là mang cá dùng để thở.

Đôi mắt hồng phấn của Annie đảo quanh, quan sát phản ứng của anh ta.

Nhân ngư đứng hình ngay tại chỗ.

Cô lúc này trông chẳng khác gì một nhân ngư trên cạn.

Rồi anh ta trơ mắt nhìn bàn tay Annie vươn ra, ngón tay thon dài, móng sắc nhọn, giữa các ngón kết nối bởi một lớp màng mỏng manh.

“Có vẻ như bước đầu ngụy trang của tôi đã có thể tính là thành công.” Annie bất ngờ tiến sát lại gần anh ta.