Chương 29

Đôi mắt xanh thẳm của Lyn thoáng hiện lên vẻ bối rối, nhưng ngay cả ý định muốn che giấu ấy cũng bị cô nhìn thấu. Anh ta không thể đoán được Annie đang nghĩ gì, nên cũng không dám buông tay cô: “… Tôi sẽ đuổi họ đi thay cô.”

“Đuổi đi?” Annie vẫn không hiểu anh ta đang nói gì.

Cô rất thông minh, nhưng đôi khi cảm thấy việc giao tiếp với giống đực thật khó khăn.

Annie lại tiếp tục nói: “Thầy nghĩ họ đang làm phiền tôi sao? Nếu vậy, tôi đã nghe thấy hết mấy lời xúc phạm đó, đến lúc tôi định phản kích thì thầy lại đột nhiên giữ tôi lại, nói là sẽ đi hòa giải, giúp tôi đuổi họ đi.”

Annie cười: “Nhưng hai bên đều phải lùi lại một bước thì mới gọi là hòa giải cơ, thầy à.”

Lyn hoàn toàn không còn cách nào khác, đành nói: “Vậy tôi thay họ xin lỗi cô, đừng giận nhé, Annie.”

“Đây là lần đầu thầy gọi tên tôi đó.” Annie nói: “Vậy là tôi đã biết cách để uy hϊếp thầy rồi. Với thầy thì có vẻ đây không phải tin tốt lành gì đâu nhỉ? Với lại, xin lỗi thì phải có thành ý một chút, anh nên cúi đầu.”

Con quái vật này đúng là khó chơi, cô căn bản không hề với những cô gái loài người dễ bắt nạt chút nào.

Lyn khẽ thở dài, cúi đầu. Mái tóc màu xanh lam đậm như nước biển trượt xuống theo động tác ấy, ánh nắng chiếu lên lấp lánh như sóng gợn.

Annie luồn tay qua mái tóc đó.

Ngay sau khi những sợi tóc dài lướt qua lòng bàn tay cô, Annie bất ngờ túm lấy cổ anh, kéo chàng nhân ngư tóc xanh sát lại gần, ngẩng đầu hôn lên môi anh.

Trong khoảnh khắc ấy, xung quanh lập tức rơi vào im lặng tuyệt đối.

Tất cả những tiếng ồn ào, xì xào, bàn tán, đều như bị một cú đấm giáng mạnh đánh bay về lại trong bụng mỗi người khi cô hôn lên nhân ngư tóc xanh — người có huyết thống cao quý. Lyn trợn tròn mắt vì kinh ngạc, nhưng ngay giây tiếp theo, anh liền hiểu ra, thứ “thành ý” mà Annie muốn thật sự là gì.

Điều cô muốn chính là “thành ý hợp tác”.

Thứ cô cần là một mẫu vật nghiên cứu hoàn hảo, để cho cô mở khóa sinh sản, làm ô uế huyết thống nhân ngư cao quý, giẫm đạp lên chủng tộc kiêu ngạo chưa từng lai tạp này.

Lyn theo bản năng mà giãy giụa.

Annie dường như đã đoán được trước phản ứng của anh ta, Annie dùng tay còn lại nhanh chóng nắm chặt lấy cổ tay anh ta. Ngay khoảnh khắc khi môi kề môi, răng bị cạy ra, Annie — người đã gặp được nữ nhân ngư thực thụ — đã học được một kiến thức mới. Một chiếc lưỡi chẻ khác biệt hoàn toàn với con người lặng lẽ trượt vào, xâm chiếm khoang miệng anh ta.

Đây là một phần của “màn dạo đầu” đặc trưng của nhân ngư. Chiếc lưỡi chẻ dường như còn dài hơn bình thường, nó luồn sâu vào trong khoang miệng, gần như muốn trườn thẳng vào yết hầu của anh ta. Cảm giác xâm chiếm mãnh liệt này khiến Lyn cực kỳ bài xích. Anh ta gần như không thể thở nổi, đôi mắt xanh thẳm như pha lê giờ đây đã bị một lớp sương mù bao phủ, cuối cùng — anh ta suýt chút nữa đã cắn cô.