Chương 28

Trong lúc Annie chăm chú quan sát, vài thanh niên nhân ngư vừa ghi danh xong đột nhiên quay lại nhìn về phía này, ánh mắt hai bên chạm nhau. Sắc mặt họ hiện rõ sự tò mò pha lẫn với sự ngạo mạn và ghét bỏ, như đang nhìn một thứ gì bẩn thỉu.

Thái độ cao ngạo và cay nghiệt này rất quen thuộc. Annie đoán rằng chủng tộc này không quá thân thiện với con người, nhưng lần này cô thi đậu dưới thân phận con người, và hiện tại đó cũng là danh tính hợp pháp duy nhất cô có trên Tinh Võng.

Annie đi đến bàn ghi danh, kết nối tài khoản Tinh Võng với hệ thống của trường.

Khi cô đi qua nhóm nhân ngư trẻ tuổi kia, giữa tiếng nói líu lo bằng ngôn ngữ nhân ngư, cô nghe thấy vài câu chửi rủa bằng tiếng phổ thông, cố ý nói to để cô nghe thấy — nào là “Chủng tộc bẩm sinh thấp hèn”, nào là “Đồ dơ bẩn”.

Annie không có phản ứng gì. Dù sao cô cũng vốn chẳng phải người.

Cô chỉ tập trung ghi danh, điền một số thông tin cần thiết trên bảng biểu. Nhưng sự thờ ơ, không bị khıêυ khí©h của cô trước những lời lăng mạ ấy dường như càng khiến nhóm nhân ngư kia khó chịu hơn.

Ở nơi này, con người mới là chủng tộc hiếm thấy. Sự xuất hiện của Annie khiến các nhân ngư khác đi ngang cũng phải dừng lại, nhìn chằm chằm cô với đầy ẩn ý, như đang âm thầm ủng hộ những lời xúc phạm kia. Những ánh mắt đổ dồn về phía Annie càng lúc càng nhiều, tiếng xì xào bàn tán cũng càng lúc càng chói tai và trắng trợn hơn.

Annie chỉ cảm thấy ồn ào. Cô đang mải suy nghĩ để điền thông tin vào bảng biểu, thứ vốn yêu cầu điền bằng tiếng nhân ngư — thứ ngôn ngữ cô vẫn chưa thông thạo.

Cô thò tay vào túi sách, định lấy cuốn sổ tay ra xem ghi chép. Hành động này đã lọt vào mắt Lyn đang yên lặng, khiến anh ta giật mình, vội bước tới đè tay cô lại: “Đừng rút vũ khí.”

Annie ngẩng đầu lên nhìn anh ta, vẻ mặt tràn đầy sự khó hiểu.

Lyn nói nhỏ: “Ra tay gϊếŧ người ở đây, cô chắc chắn sẽ chết không toàn thây.”

Anh ta nhớ lại cảnh Annie bị tia laser xuyên qua rồi lại hồi phục ngay lập tức, anh ta chần chừ một chút rồi nói tiếp: “Hệ thống an ninh nơi này rất chặt chẽ, không giống như Khu Ba. Cô…”

“Thầy sợ tôi làm họ bị thương sao?” Annie cắt ngang.

Lyn thoáng sững người.

Cô giơ tay, chỉ vào nhóm nhân ngư trẻ tuổi bên cạnh — rõ ràng họ cũng là sinh viên, tuổi cũng còn trẻ.

Annie nhìn anh, nói tiếp:

“Thầy sợ tôi gϊếŧ chết họ, giống như khi thầy đột nhiên đồng ý hợp tác với tôi vậy. Lyn à, nỗi sợ chết của thầy còn không lớn bằng nỗi sợ đồng loại bị hại, bị gϊếŧ. Thầy không hề yêu quý mạng sống của mình, thậm chí có thể nói là căm ghét nó. Nhưng đối với người khác — À không, phải nói là đối với những con cá khác — thầy lại tràn đầy lòng thương xót, đến mức sẵn sàng hy sinh bản thân. Là điều gì đã khiến thầy trở nên méo mó đến vậy? Chỉ vì thầy là... Thầy giáo sao?”