Móng tay cô có màu hồng nhạt dịu nhẹ, ánh lên vẻ lạnh lùng nhưng vẫn toát ra sức sống khỏe mạnh. Annie không nói gì, cũng không liếc nhìn anh, chỉ lặng lẽ tiêm nốt liều thuốc. Bên dưới lòng bàn tay, cô cảm nhận rõ làn da trên cánh tay anh ta đang căng chặt, mạch máu theo từng nhịp tim đập mà dần dần nổi lên.
Tiêm xong, Annie bẻ gãy ống tiêm đã dùng, gói lại trong túi nhựa, rồi ngẩng đầu lên nhìn anh ta, nói: “Ngày 8 tháng 9 là ngày tôi nhập học. Trước lúc đó, chúng ta phải sớm đến được Khu Tám.”
Lyn im lặng không nói gì.
Annie tiến gần thêm nửa bước: “Hãy đưa chúng ta trở về nơi đáng lẽ ra anh nên đi dạy học đi, thầy giáo à.”
Đôi đồng tử xanh thẳm của anh co rút lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Khi anh ta ngẩng đầu lên, liền chạm phải ánh mắt của Annie. Cách cô gọi anh ta đã khiến anh ta bị kích động.
Dường như anh ta không thích bị Annie gọi là thầy.
Vài ngày sau, Annie dẫn anh ta rời khỏi Khu Bốn.
Lần này hai người không gặp thêm sự cố nào nữa, chỉ là khi nhập cảnh vào Khu Tám, cô phải nộp một khoản tiền lớn, khiến Annie nhìn số dư tài khoản biến mất mà ngơ ngác suốt cả nửa ngày trời.
Cho dù là không khí trong lành và ánh nắng dồi dào của Khu Tám cũng chẳng thể xoa dịu được tâm hồn cô. Annie mang vẻ mặt ủ rũ tính toán lại số dư, rồi lại liếc sang Lyn đang tựa đầu vào cửa sổ phơi nắng.
Anh ta ngủ rất yên tĩnh.
Annie nhìn vài giây, bất ngờ Lyn mở mắt, nghiêng đầu nhìn lại cô như đang muốn hỏi “Có chuyện gì?”.
Cô đưa cho đối phương một chiếc đồng hồ Tinh Võng.
Lyn có chút ngoài ý muốn mà mở to mắt, anh ta nhận lấy đồng hồ, phát hiện bên trong có các chương trình giám sát. Anh ta thấp giọng khẽ cười một tiếng, như đã sớm đoán trước được tình huống này: “Cách kiểm soát mới?”
“Đúng vậy, thân phận của thầy phức tạp hơn những gì em tưởng, nên em không thể không lo lắng được.”
Lyn bị gọi là “thầy” đến mức cả người khó chịu, anh ta nhắm mắt lại: “Nhìn cách đám cướp vũ trụ kia săn lùng tôi, cũng biết gia đình chẳng hề quan tâm đến một kẻ như tôi. Còn về người thừa kế… Cũng chỉ là để nghe cho vui thôi.”
“Ba tỷ…”
“Nếu cô từng thấy Đại học Hải Lam, thì sẽ biết ba tỷ này đối với nhà đầu tư của nó cũng chỉ như là muối bỏ bể thôi.”
Xem ra địa vị của Lyn trong gia tộc Lam Long khá “đặc biệt”. Annie quan sát sườn mặt anh ta một lúc, trong đầu hiện lên mấy kịch bản máu chó mà con người từng nhồi nhét cho cô.
Cô nói: “Số tiền này đã là con số trên trời rồi. Thầy à, nhớ đừng tháo chiếc đồng hồ này ra, cũng đừng nói gì làm tổn thương tình cảm của chúng ta, thầy sẽ chết đấy.”
“Chúng ta có tình cảm gì sao?”
“Dù là người hay nhân ngư, chẳng phải đều nhấn mạnh là phải có tình yêu thì mới có thể làm…” Annie dùng gương mặt ngoan ngoãn dễ thương, vừa mở mồm đã định thốt ra một chuỗi những câu từ tục tĩu, nhưng đúng lúc ấy, loa trong xe vang lên âm thanh thông báo đã đến Đại học Hải Lam, làm át đi những chữ cuối cùng cô nói.